RSS Feed

Nhiên tình (33)

33

Mạc Trần Cẩm chờ khi Thuỷ Vô Dương rời đi, cũng rời khỏi hiệu thuốc, trong lúc đi trên đường, bọn hạ nhân trong Đàn Ưng Bảo thấy bảo chủ khôi phục dung mạo, đều lộ ra biểu tình kinh ngạc.

Tuy rằng đã muốn khôi phục dung mạo, nhưng tám năm thói quen vẫn làm cho Mạc Trần Cẩm đối những ánh mắt kia có chút chán ghét, đôi mày không tự giác nhíu chặt, tuy rằng nhìn khuôn mặt tuấn tú phi phàm của bảo chủ là một loại hưởng thụ của thị giác, nhưng vừa thấy cả người hắn phát ra hơi thở lạnh lùng, bọn hạ nhân đều thức thời cúi đầu.

Mạc Trần Cẩm đoán Bạch Linh chắc là ở thư phòng, gõ nhẹ cửa thư phòng, Mạc Trần Cẩm mở cửa liền thấy Bạch Linh, Mạc Trần Kiêu cùng Mạc Địch đều có mặt.

Thấy Mạc Trần Cẩm khôi phục dung mạo, ba người đều sửng sốt một chút, vẫn là Mạc Trần Kiêu trước hết bừng tỉnh, hoan hô một tiếng chạy đến trước mặt Mạc Trần Cẩm, tân kỳ nói:“Vô Dương thật là lợi hại a, mặt của đại ca ngươi thoạt nhìn cùng trước kia không khác nhau chút nào nha!”

“Chúc mừng ngươi, Trần Cẩm.” Mạc Địch cũng khó lộ ra đạm cười.

“Cám ơn.” Mạc Trần Cẩm cuối cùng biểu tình cũng dịu đi, mỉm cười.

“Trần Cẩm……” Bạch Linh nhìn hắn chằm chằm, ánh mắt vô cùng phức tạp.

“Các ngươi đi ra ngoài trước một chút, ta có lời cùng Bạch Linh nói.”

Có chút lo lắng nhìn hai người liếc mắt một cái, Mạc Trần Kiêu cùng Mạc Địch vẫn là ngoan ngoãn đi ra ngoài, dù sao có một số việc cũng chỉ có chính bọn họ mới có thể giải quyết.

Sau khi cửa được đóng lại, Mạc Trần Cẩm liền gọn gàng dứt khoát cùng Bạch Linh nói:“Linh nhi, chúng ta cũng lớn, không thể cố chấp mãi được, ta không thương ngươi, thật xin lỗi.”

Nghe xong lời Mạc Trần Cẩm nói, thân thể Bạch Linh mạnh chấn động một chút, sắc mặt lập tức liền ảm đạm xuống, lẩm bẩm nói:“Tại sao?”

Tại sao, ta đau khổ chờ đợi ngươi nhiều năm như thế, ta vẫn nghĩ chỉ bằng vào sự kiên định của ta, ta nhất định có thể làm ngươi hồi tâm chuyển ý, mà nay, ngươi lại nói với ta là ngươi không thương ta một cách nhẹ hẫng, thật xin lỗi, ha ha, thật quá buồn cười, ta lãng phí nhiều năm như vậy, rốt cuộc đổi lấy được cái gì?

“Linh nhi……” Mạc Trần Cẩm áy náy, hắn thật sự không biết nên hướng Bạch Linh giải thích như thế nào.

“Quên đi.” Bạch Linh cười miễn cưỡng,“Ta cũng không phải loại người không biết xấu hổ, cố đấm ăn xôi như vậy, ngươi đã không thương ta, vậy không thương đi, ta nghĩ muốn rời bảo một thời  gian.”

Bạch Linh nhớ tới lần trước Mạc Trần Kiêu cùng Thuý Vũ đối thoại, cũng biết chính mình tuỳ hứng mang đến cho những người khác nhiều phiền phức, nàng yêu Trần Cẩm, nhưng không hy vọng chính mình trở thành gánh nặng trong mắt hắn, vẫn biết Mạc Trần Cẩm tính cách thiện lương mà đau khổ dây dưa, có lẽ là của nàng ác độc, nhưng hy vọng cuối cùng vỡ tan, nàng vẫn mong chính mình có thể lưu lại một ấn tượng tốt trong mắt Mạc Trần Cẩm, nàng không hy vọng sau này Mạc Trần Cẩm chỉ cần nói tới nàng, liền lộ ra biểu tình chán ghét.

Nên biết điều, dưa hái xanh không ngọt, sớm nên biết đến, không phải sao?

“Ta sẽ gọi người chuẩn bị cho ngươi.” Dứt lời, Mạc Trần Cẩm liền chuẩn bị rời phòng, hắn biết hiện tại nên lưu một không gian im lặng cho Bạch Linh.

Mới đi vài bước, Mạc Trần Cẩm lại bị người phía sau đột nhiên ôm lấy, sửng sốt một chút, hắn định xoay người, lại bị Bạch Linh ngăn lại .

“Để cho ta dựa vào một chút đi.”

Cảm nhận được áo trên lưng bị thấm ướt, Mạc Trần Cẩm liền chiếu theo ý Bạch Linh đứng im.

“Cám ơn ngươi, Trần Cẩm.” Buông tay ra, Bạch Linh xoay người, không cho Mạc Trần Cẩm thấy vẻ yếu ớt trên mặt nàng.

“Thật xin lỗi.” Mạc Trần Cẩm thấp giọng nói, rồi mới mở cửa rời đi.

Đứa ngốc, trong chuyện tình cảm, cho tới bây giờ vốn không ai có lỗi với ai. Che mặt, Bạch Linh không ngừng rơi lệ.

Tuy rằng đã giải quyết mọi chuyện với Bạch Linh, nhưng Mạc Trần Cẩm cũng không sao vui nổi, nếu có thể, hắn hy vọng Bạch Linh có thể gào khóc một chút để phát tiết, mà không phải yên lặng chấp nhận như thế.

Thở dài, Mạc Trần Cẩm bất tri bất giác đi tới cửa phòng Thuỷ Vô Dương, dừng chân, ngơ ngác nhìn tấm ván cửa cách trở hắn cùng với Thuỷ Vô Dương.

Cuối cùng, qua hơn nửa ngày, hắn mới cố lấy dũng khí đẩy ra cánh cửa ấy, cũng không tưởng, tình hình trong phòng làm cho hắn tức giận đến cơ hồ phát điên.

“Tiên sinh, ngươi không thể đi a! Ngươi hãy nghe ta nói.” Thuý Vũ nắm chặt áo Thuỷ Vô Dương không buông.

“Thuý Vũ.” Ngữ khí Thuỷ Vô Dương tràn đầy bất đắc dĩ, đột nhiên, y nâng tay lên, điểm huyệt đạo Thuý Vũ.

Đỡ lấy Thuý Vũ không thể nhúc nhích, Thuỷ Vô Dương thật có lỗi nói:“Thật xin lỗi, Thuý Vũ, nhưng mà, ta thật sự không thể tiếp tục ở lại đây.”

“Ngươi thế nhưng còn muốn rời đi?”

Thấp trầm giọng nam truyền vào trong tai Thuỷ Vô Dương, kinh ngạc quay đầu nhìn lại, y thấy Mạc Trần Cẩm, tuy rằng Mạc Trần Cẩm biểu tình rất bình tĩnh, nhưng trong hai con ngươi đen lại toát ra lửa giận.

Thở dài một hơi, Thuỷ Vô Dương không nghĩ tới lại không khéo như thế, thế nhưng bị Mạc Trần Cẩm gặp được.

Đi đến trước mặt Thuỷ Vô Dương, Mạc Trần Cẩm giải huyệt đạo cho Thuý Vũ,“Ngươi ra ngoài trước đi.”

“Vâng.” Có chút bất an nhìn bảo chủ biểu tình âm trầm, Thuý Vũ rất sợ hai người sẽ gây nhau, nhưng cảm nhận được không khí trong phòng căng thẳng, nàng cũng chỉ phải ngoan ngoãn lui xuống.

“Chẳng lẽ thật sự muốn ta đánh gãy chân của ngươi, ngươi mới có thể im lặng ở lại bên cạnh ta sao?” Mạc Trần Cẩm nheo lại con ngươi đen, áp chế lửa giận trong lòng nói.

“Ta là người tự do, ngươi không thể hạn chế hành động của ta.” Bị bộ dáng nổi giận đùng đùng của Mạc Trần Cẩm doạ đến, nhưng Thuỷ Vô Dương vẫn là ưỡn ngực nhìn thẳng hắn, một chút cũng không yếu thế.

“Người tự do?” Thanh âm Mạc Trần Cẩm trở nên mềm nhẹ lại, đột nhiên, hắn vươn tay đem Thuỷ Vô Dương ném tới trên giường, lập tức chính mình áp lên trên người y.

“Ngươi muốn làm cái gì?!” Thuỷ Vô Dương bị doạ đến, lần đầu tiên, y chân chính nhận thức được Mạc Trần Cẩm kỳ thật cùng loại người với Dạ Hạo Địch, cường thế đáng sợ.

“Ngươi không hiểu sao? Đại phu của ta.” Ngữ khí Mạc Trần Cẩm mang theo trào phúng,“Trước khi mặt của ta được trị lành, ngươi là đại phu của ta, mà nay đã chữa trị hết, thân phận của ngươi có phải nên biến lại thành nam sủng của ta hay không?”

“Buông.” Thuỷ Vô Dương giận đỏ mặt,“Ngươi không thương ta, tại sao cứ muốn dây dưa ta chứ?!”

“Đúng vậy, sao phải cố chết mà dây dưa ngươi chứ?” Mạc Trần Cẩm cười hỏi lại, mang theo tuyệt đối tà ác.

Lúc đầu, hắn thật là muốn cùng Thuỷ Vô Dương thẳng thắn, bất quá, hiện tại phần hưng trí kia đều biến thành tức giận, hắn sắp bị hành động của Thuỷ Vô Dương làm cho tức chết, quyết định cho y một bài học, làm cho y biết không thể tuỳ tiện rời đi chính mình, muốn cho Thuỷ Vô Dương đem ý niệm rời đi chính mình biến mất triệt để trong đầu.

“Ngươi tên tiểu tử này.” Thuỷ Vô Dương cảm giác chính mình bị trêu đùa, giãy dụa muốn đứng dậy.

“Không cần lộn xộn nữa.” Mạc Trần Cẩm cố ý dùng phân thân đang cương cứng của mình đỉnh Thuỷ Vô Dương một chút.

“Ngươi ngươi ngươi……” Thuỷ Vô Dương thở gấp, quả thực không dám tưởng tượng Mạc Trần Cẩm thế nhưng lại làm ra hành động ngả ngớn như thế! Nhất thời sắc mặt trở nên đỏ bừng.

“Ta rất nhớ ngươi, Vô Dương.” Cúi đầu, khẽ cắn vào cổ Thuỷ Vô Dương, Mạc Trần Cẩm thản ngôn nói.

“Nói, nói dối.” Ngẩng cổ, thân thể mẫn cảm căn bản không chịu nổi loại hành động khiêu khích này.

“Xem ra ta phải dùng chút hành động thực tế để chứng minh rồi.” Khẽ cười một tiếng, Mạc Trần Cẩm dùng răng cởi bỏ quần áo trên người Thuỷ Vô Dương, thân thể trắng nõn hoàn mỹ liền như thế hiện ra ở trước mắt hắn, làm cho Mạc Trần Cẩm nhịn không được tán thưởng.

“Không cần như vậy, Trần Cẩm, không thương ta thì không nên cho ta hy vọng, ta van cầu ngươi.” Nhắm mắt lại, thanh âm Thuỷ Vô Dương có chút bất lực.

Một lần lại một lần hy vọng, một lần lại một lần thất vọng, hy vọng, thất vọng đan vào thành tuyệt vọng làm cho Thuỷ Vô Dương không dám mang thêm mong đợi gì, y thầm nghĩ rời đi nam nhân luôn thương tổn chính mình, muốn tìm một nơi thanh tịnh nghỉ ngơi, trị liệu vết thương trong lòng, nhưng sao một nguyện vọng nhỏ như thế cũng không thể đạt thành?

Không thương ta, sao còn muốn dây dưa lấy ta? Vì sao, vì sao, ngươi nói cho ta biết vì sao được không? Trần Cẩm?

Nhìn Thuỷ Vô Dương vẻ mặt thống khổ, Mạc Trần Cẩm nhẹ nhàng thở dài, ánh mắt thật phức tạp.

“Sao phải khóc chứ?” Vươn tay, Mạc Trần Cẩm ôn nhu vì Thuỷ Vô Dương lau đi ngấn lệ chảy xuống khoé mắt.

Mở mắt ra, Thuỷ Vô Dương hồi đáp:“Bởi vì ta rất khó chịu.”

“Ta thật sự rất nhớ ngươi, đây là lời nói thật.” Cúi đầu, Mạc Trần Cẩm hôn lên nước mắt Thuỷ Vô Dương, ôn nhu hôn từ khoé mắt trượt tới môi Thuỷ Vô Dương, mút vào, triền miên, không khí ái muội ở trong phòng lan tràn.

“Đối với ngươi lạnh lùng, đó là bởi vì trước khi ngươi trở về, ta có cùng Bạch Linh ngả bài, kết quả nàng đi nhảy hồ tự vẫn, ta không muốn tiếp tục kích thích đến nàng, cho nên chỉ có thể uỷ khuất ngươi, ta nên sớm một chút cùng ngươi nói rõ, đây là lỗi của ta.”

Ngón tay thon dài nhẹ nhàng vuốt ve điểm hồng anh trước ngực Thuỷ Vô Dương, cảm giác tê dại như điện lưu tràn ngập thân thể Thuỷ Vô Dương, ánh mắt dần dần trở nên mê mang.

“Ngươi biết không? Hôm nay ta rất tức giận, phi thường tức giận.”

Khuôn ngực trắng nõn không ngừng lưu lại ấn ký màu đỏ, thể hiện tính chiếm hữu.

“Trước khi tới nơi này, ta đi cùng Bạch Linh nói chuyện, ta rõ ràng nói với nàng, người ta yêu, là ngươi.” Thân thể dưới thân mãnh liệt rung động một chút, Mạc Trần Cẩm nở nụ cười.

“Người ta yêu, là ngươi, Vô Dương.”

Không dám tin trừng mắt nhìn Mạc Trần Cẩm, Thuỷ Vô Dương cho tới bây giờ không nghĩ tới, lời y vẫn muốn nghe thế nhưng liền từ trong miệng Mạc Trần Cẩm nói ra dễ dàng như thế, vẫn chờ mong gì đó được đến rất đột nhiên, làm cho Thuỷ Vô Dương có một loại cảm giác không đúng thật.

Cho đến khi phân thân bị ấm áp bao hàm, Thuỷ Vô Dương mới giật mình phục hồi tinh thần lại, cúi đầu, y thấy Mạc Trần Cẩm đang ngậm lấy dục vọng của mình.

“Không, không cần……” Thân thể không ngừng run run, cho thấy sự vui sướng cùng hổ thẹn.

Đầu lưỡi linh hoạt liếm mũi nhọn của dục vọng, thong thả lại kiên nhẫn vì người yêu phục vụ, khoái cảm tra tấn làm cho Thuỷ Vô Dương cơ hồ muốn hét lên thật to.

“Buông, buông ra a……”

“Thật sự muốn ta buông ra sao?” Nhẹ nhàng mở miệng hỏi lại, răng nanh cứng rắn cắn nhẹ vào phân thân, làm cho Thuỷ Vô Dương nhịn không được muốn lùi bước, lại bị Mạc Trần Cẩm chế trụ thắt lưng, không thể nhúc nhích.

Chịu không nổi tra tấn như vậy, Thuỷ Vô Dương ở trong khoang miệng ấm áp của Mạc Trần Cẩm bắn đi ra, mà Mạc Trần Cẩm đem tinh hoa của y toàn bộ nuốt vào, làm cho Thuỷ Vô Dương kinh ngạc không thôi, thấy chất lỏng màu trắng lưu lại ở bên môi Mạc Trần Cẩm, y không được tự nhiên dời đi tầm mắt, mặt trở nên đỏ bừng, ngay cả vành tai cũng đã bị liên luỵ, trên da thịt nổi lên thản nhiên phấn hồng, phát ra mê người sáng rọi.

“Hiện tại nên đến phiên ta.” Mạc Trần Cẩm dán tại bên tai Thuỷ Vô Dương nhẹ giọng nói,“Ngươi cần phải cố gắng mà tiêu diệt lửa giận cùng dục hoả của ta nha, trong khoảng thời gian ngươi rời đi, ta rất nghiêm túc nghiên cứu qua đông cung đồ a, hôm nay chúng ta đến hảo hảo thí nghiệm một chút đi.”

“Đùa, đùa cái gì vậy, Trần Cẩm?” Nghe xong lời Mạc Trần Cẩm nói, Thuỷ Vô Dương bị doạ đến không nhẹ, giãy dụa muốn chạy trốn, nhưng cả người bị Mạc Trần Cẩm đảo ngược lại, gối đầu đặt ở dưới bụng, hậu huyệt tu nhân không hề che giấu hiện ra ở trước mắt Mạc Trần Cẩm.

“Là màu phấn hồng xinh đẹp, cùng sắc thể của ngươi đều đáng yêu như nhau.” Cười khẽ lên, Mạc Trần Cẩm vươn ngón thâm nhập vào trong, bí địa thời gian dài chưa qua xâm nhập kháng cự ngoại vật.

Bất đắc dĩ rút về ngón tay, Mạc Trần Cẩm nhìn chung quanh phòng một chút, cũng không thấy có cái gì để bôi trơn, đành phải lấy ngón tay nhét vào trong miệng Thuỷ Vô Dương.

“Liếm ướt nó, bằng không ngươi sẽ bị thương.”

Thuỷ Vô Dương cảm thấy toàn bộ mặt y đều sắp bị thiêu cháy, lời nói của Mạc Trần Cẩm căn bản không có gì hạn độ, ngượng ngùng dùng đầu lưỡi cuốn lấy ngón tay Mạc Trần Cẩm, khẽ liếm.

Cảm giác ngứa từ ngón tay truyền đến trong lòng, Mạc Trần Cẩm cơ hồ nhịn không được đã nghĩ cứ như thế tiến vào thân thể Thuỷ Vô Dương, nhưng hắn biết làm vậy Thuỷ Vô Dương nhất định sẽ bị thương, đành phải nhẫn nại.

Xác định ngón tay đã tương đối ẩm ướt, Mạc Trần Cẩm mới thu trở về, lại xâm nhập hậu huyệt Thuỷ Vô Dương, lần này tình huống so với vừa rồi tốt hơn nhiều, không phí nhiều công phu, thân thể Thuỷ Vô Dương đã có thể cất chứa ba ngón tay.

“Ta muốn đi vào.” Tiếp đón một tiếng, Mạc Trần Cẩm rút về ngón tay, một cái động thân liền tiến nhập vào trong thân thể Thuỷ Vô Dương.

“A.” Thét lớn một tiếng, Thuỷ Vô Dương cắn lấy sàng đan dưới thân, đã lâu chưa bị xâm nhập, khó tránh khỏi có chút không thích ứng, hoàn hảo Mạc Trần Cẩm săn sóc y, sau khi tiến vào cũng không có động.

Chờ Thuỷ Vô Dương cảm thấy tốt hơn một chút, y quay đầu nhìn lại, thấy biểu tình nhẫn nại của Mạc Trần Cẩm, trong lòng không khỏi có chút ngọt ngào.

“Ta không sao, ngươi động đi.”

Chiếm được Thuỷ Vô Dương cho phép, Mạc Trần Cẩm mới bắt đầu động, khi dục vọng ma sát đến trong thân thể Thuỷ Vô Dương, hắn cảm giác Thuỷ Vô Dương chấn động một chút, hiểu rõ, lập tức không ngừng xâm nhập va chạm vào điểm mẫn cảm kia.

Vừa mới bắt đầu Thuỷ Vô Dương chỉ là nhỏ giọng rên rỉ, nhưng cùng với động tác càng lúc càng lớn của Mạc Trần Cẩm, y cuối cùng nhịn không được lớn tiếng kêu lên.

Tiếng rên rỉ ngọt liệm làm cho Mạc Trần Cẩm càng thêm hưng phấn, động tác cũng một lần so với một lần càng sâu thâm nhập, một lần so với một lần càng nhanh hơn.

Cuối cùng hai người đều nhịn không được đạt đến cao cao, Thuỷ Vô Dương trước mắt nhất thời mơ hồ, khí lực cả người cứ như bị tháo nước nằm phịch ở trên giường, lập tức y cảm thấy hậu huyệt có một cỗ nhiệt dịch chảy ra.

Mạc Trần Cẩm đem thân thể Thuỷ Vô Dương đảo lại, ôm ở trong lòng, vừa trải qua giao hoan hơi thở có chút bề bộn.

“Trần Cẩm, những lời vừa rồi của ngươi đều là thật chăng?” Thuỷ Vô Dương có chút mỏi mệt nhắm lại mắt, nhưng như trước lo lắng truy vấn một câu.

“Ngươi cho rằng ta sẽ lấy loại sự tình này nói đùa sao?” Mạc Trần Cẩm khẽ hôn tóc Thuỷ Vô Dương nói.

Gợi lên khoé môi, Thuỷ Vô Dương lộ ra vui vẻ tươi cười, ý thức cũng rơi vào càng sâu trong bóng đêm.

“Thế…… Ngươi có thể nói lại lần nữa hay không…… Ta yêu ngươi?”

“Ta yêu ngươi.” Mạc Trần Cẩm như y mong muốn nói.

Thả lỏng thân thể, Thuỷ Vô Dương ở trong lòng Mạc Trần Cẩm ngủ say, ôm sát Thuỷ Vô Dương, Mạc Trần Cẩm nhìn gương mặt say ngủ của y, cũng cười , nhắm mắt lại, trong lòng Mạc Trần Cẩm là tràn đầy hạnh phúc.

About giangthuy1402

Giới hạn của tình yêu là yêu không giới hạn!

3 responses »

  1. truyện hay lắm nàng ah. thank truyện của nàng nhe. mà nàng ơi từ “ngọt liệm” này sai rùi ” ngọt lịm” này mới đúng.

    Trả lời
  2. Ta nói thêm lần nữa ta thích sự thẳng thắn của hai anh. Hihi

    Trả lời
  3. Thế lôi lên jườg là jải wyết xong Ó.ò? Cẩm ca muội cam bái hạ fog>o<!

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: