RSS Feed

Nhiên tình (29, 30)

29

 

 

 

Sau khi Mạc Trần Kiêu chạy tới hiệu thuốc, chỉ thấy Thuý Vũ đứng gác ở cửa.

“Bắt đầu?”

“Vâng, đúng vậy.”

“Ai, ta đây chờ đại ca trị liệu xong lại đi gặp Vô Dương vậy.” Ngồi xuống cái ghế ở trước tiểu viện, Mạc Trần Kiêu nghỉ ngơi.

“Nhị bảo chủ, tiên sinh không ở mấy ngày, trong bảo có chuyện gì xảy ra không? Sao thái độ bảo chủ đối tiên sinh vô cùng kỳ quái?” Thuý Vũ tò mò hướng Mạc Trần Kiêu hỏi thăm.

“Đương nhiên có chuyện xảy ra rồi, Linh nhi thế nhưng chạy đi nhảy hồ tự vẫn.” Lắc lắc đầu, Mạc Trần Kiêu cũng biết Bạch Linh rất cố chấp, nếu không chiếm được, sao không thể rộng lượng buông tay, giống như gã…… Nghĩ đến Khoá Ái, Mạc Trần Kiêu cũng có chút buồn trong bụng.

“Nhảy hồ?!” Thuý Vũ kinh hô một tiếng, có vẻ thập phần ngoài ý muốn, nàng cho tới bây giờ không nghĩ đến Bạch cô nương luôn luôn kiên cường cùng tài giỏi thế nhưng cũng sẽ luẩn quẩn trong lòng như thế.

“Đúng vậy, ngươi nói nàng ngốc hay không ngốc?” Mạc Trần Kiêu vẻ mặt bất đắc dĩ.

“Sao phải làm thế chứ, nếu bảo chủ không thích nàng, sao nàng lại không chịu buông tay? Biến thành hiện tại ba người đều thống khổ, tiên sinh thật sự rất thảm a, lần nữa bị bảo chủ làm cho thương tâm, ta sợ nếu còn tiếp tục như thế, tiên sinh thật sự đối bảo chủ hết hy vọng, bảo chủ thật vất vả mới có thể một lần nữa tiếp nhận người khác a.” Thuý Vũ than thở, cảm thấy Bạch Linh làm như thế, thật là một quyết định sai lầm.

“Ta cũng cảm thấy như vậy, nhưng Linh nhi đều không nghe ai khuyên, ai.”

“Chỉ hy vọng Bạch cô nương có thể nghĩ thông suốt đi, rõ ràng Địch công tử đối nàng toàn tâm toàn ý như thế, sao nàng lại nhìn không thấy nhỉ?”

“Này chỉ có thể trách nữ nhân các ngươi, rất dễ dàng được đến gì đó là không biết quý trọng.”

“Nhị bảo chủ! Ngươi cũng không nên một gậy tre đánh nghiêng một thuyền người nha.” Thuý Vũ bất mãn phản đối.

“Ta tuyệt đối không oan uổng ngươi.” Mạc Trần Kiêu nhướn mày nở nụ cười.

“Nhị bảo chủ ngươi……”

Hai người cũng không biết bọn họ đối thoại đều rơi vào trong tai Bạch Linh, đứng ở sau thân cây lối vào sân, Bạch Linh nắm chặt nắm tay, đôi mày liễu nhíu chặt lại, thật là ta làm sai sao?

Chần chờ một lát, Bạch Linh cuối cùng vẫn không có dũng khí đi ra ngoài, mà là xoay người rời đi.

Mạc Trần Kiêu cùng Thuý Vũ ở bên ngoài đợi hơn nửa ngày, cuối cùng cũng đợi được đến lúc cửa phòng mở ra, Thuỷ Vô Dương từ bên trong đi ra.

Vừa nhìn thấy Thuỷ Vô Dương đã lâu không gặp, Mạc Trần Kiêu kích động nhảy tới trước mặt y, dùng lực vỗ vỗ bờ vai của y nói:“Hoan nghênh ngươi trở về nha, Vô Dương.”

“Đã lâu không gặp, Trần Kiêu.” Thấy đứa nhỏ sáng sủa hoạt bát này, sắc mặt vẫn căng thẳng của Thuỷ Vô Dương cuối cùng cũng lộ ra một chút tươi cười.

Trời biết vừa rồi y cùng Mạc Trần Cẩm ở chung phòng có bao nhiêu khẩn trương, vì không cho tâm dao động thêm nữa, y chỉ có thể lấy lạnh lùng đến đối đãi, nhưng may là Trần Cẩm bị gây mê nên đa phần là trầm ngủ.

“Đại ca đâu?” Chỉ thấy một mình Thuỷ Vô Dương đi ra phòng, cũng không gặp thân ảnh Mạc Trần Cẩm, Mạc Trần Kiêu có chút tò mò dò hỏi.

“Dược hiệu còn chưa hết tác dụng, hắn còn đang ngủ.”

“Ồ, thì ra là thế nha.” Mạc Trần Kiêu hiểu biết gật gật đầu,“Nhưng sao ngươi không ở bên trong cùng hắn? Ta còn nghĩ đến hai người các ngươi thời gian dài như thế không gặp, ngươi nhất định rất nhớ đại ca.”

Mạc Trần Kiêu nói chưa dứt lời, vừa nghe thời gian dài không gặp, sắc mặt Thuỷ Vô Dương liền trở nên rất khó xem, điều này làm cho y nhớ tới chuyện trước đó, vừa gặp mặt Mạc Trần Cẩm liền lấy thái độ lạnh lùng đối đãi với mình.

Giống như y rời đi nửa năm, mỗi nửa tháng thu được một lá thư chính là Mạc Trần Cẩm hư ảo ôn nhu, vừa chạm đã vỡ tan, hoặc là, những lá thư kia căn bản không phải Mạc Trần Cẩm viết ? Ý tưởng này làm Thuỷ Vô Dương càng chịu đả kích.

“Vô, Vô Dương, ngươi làm sao vậy?” Mạc Trần Kiêu bị sắc mặt tái nhợt của Thuỷ Vô Dương làm cho hoảng sợ.

“Không có gì, ta chỉ là có chút mệt.” Thuỷ Vô Dương ấn ấn cái trán nói.

“À, vậy ngươi nhanh đi nghỉ ngơi thôi, mấy ngày kế tiếp ngươi còn phải bận rộn đó.” Mạc Trần Kiêu vội vàng nói.

Gật gật đầu, Thuỷ Vô Dương cất bước chuẩn bị rời đi, lại như đột nhiên nhớ tới cái gì đó xoay người nói:“Đúng rồi, Trần Kiêu, từ hôm nay trở đi, quan hệ giữa ta cùng Mạc Trần Cẩm chính là đại phu cùng bệnh nhân, ngươi không cần nói những lời khiến cho người ta hiểu lầm.”

Cái gì? Cái gì??? Mạc Trần Kiêu nhìn bóng dáng Thuỷ Vô Dương đi xa, quả thật hoài nghi chính mình có phải nghe lầm hay không, đáng lý ra Thuỷ Vô Dương là yêu đại ca, sao mới ra ngoài một lần, trở về đã nói như thế? Chẳng lẽ y không yêu đại ca nữa? Chẳng lẽ y ở bên ngoài tìm được đối tượng tốt hơn??? Không phải đâu!!!

“Rầm” một tiếng gọi trở về Mạc Trần Kiêu đã muốn hoàn toàn lâm vào suy nghĩ hỗn loạn, xoay người nhìn lại, sắc mặt Mạc Trần Kiêu nháy mắt trắng bệch.

Chỉ thấy Mạc Trần Cẩm suy yếu vịn khung cửa, sắc mặt xanh mét, vừa rồi tiếng vang là do hắn đánh mạnh vào khung cửa mà phát ra, xem ra những lời kia hắn đều nghe thấy.

“Đại, đại ca……” Mạc Trần Kiêu lo lắng kêu, đã rất lâu gã chưa thấy qua Mạc Trần Cẩm có cảm xúc dao động lớn như thế, thật là khủng khiếp a a a.

Liếc Mạc Trần Kiêu một cái, Mạc Trần Cẩm không rên một tiếng đi qua mặt gã, cảm xúc kích động vừa rồi đã được khống chế, hắn lại biến thành bộ dáng lạnh lùng vô tình, nhưng quanh thân dào dạt hàn khí lại làm cho người ta sâu sắc cảm nhận được Mạc Trần Cẩm không bình tĩnh giống như hắn biểu hiện ở mặt ngoài.

Cho đến khi Mạc Trần Cẩm đã đi được rất xa, Mạc Trần Kiêu mới có thể bừng tỉnh trước cổ hàn ý làm cho người ta cảm thấy khủng bố, tuy rằng Mạc Trần Cẩm hiện tại lửa giận chỉ là lẳng lặng thiêu đốt, nhưng chờ đến lúc bùng nổ, khẳng định là một cảnh tượng không thể vãn hồi.

“Thuý Vũ a, mau nói cho ta biết, Vô Dương rời đi mấy ngày nay rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?!!!” Mạc Trần Kiêu kích động bắt lấy bả vai Thuý Vũ lắc mạnh.

“Chuyện gì, chuyện gì cũng không xảy ra a.” Thuý Vũ bị lắc đến choáng váng đầu.

“Tuyệt đối không có khả năng, nếu chuyện gì cũng không xảy ra, Vô Dương sao lại nói ra những lời như vậy? Ngươi thử nghĩ kỹ lại xem!”

“Thật sự không có chuyện gì mà, nếu muốn nói là có chuyện, vậy chắc là do thái độ lạnh lùng của bảo chủ đối với tiên sinh, bọn họ đã lâu không gặp mặt, lại bị bảo chủ đối xử như vậy, mặc cho ai đều bị thương tâm a.” Thuý Vũ phi thường thành thật.

“Thật sự chỉ là như vậy sao?” Mạc Trần Kiêu vẫn là có chút lo lắng truy vấn.

“Ngươi còn muốn phải có cái gì nữa nha, bằng vào điểm ấy cũng đủ làm cho tiên sinh tức giận lắm rồi!” Thuý Vũ giận trừng Mạc Trần Kiêu.

“Cũng đúng nha.” Gãi gãi đầu, Mạc Trần Kiêu xấu hổ nở nụ cười.

“Nếu chỉ là như vậy, thế thì cùng đại ca giải thích một chút là tốt rồi, dù sao này căn bản chỉ là hiểu lầm mà thôi.” Mạc Trần Kiêu vừa định đuổi theo Mạc Trần Cẩm, hướng hắn giải thích, lại bị một người gọi lại.

“Trần Kiêu.”

“A a? Mạc Địch, sao ngươi lại đến đây?” Mạc Trần Kiêu vừa thấy Mạc Địch, sửng sốt một chút.

“Sự tình hôm nay ngươi còn chưa hoàn thành.”

“Loại sự tình này chậm một chút nói sau, ta có việc gấp.” Vừa nghe có công tác phải làm, Mạc Trần Kiêu lập tức chuẩn bị chạy lấy người.

“Ta nơi này chuyện cũng rất trọng yếu.” Mạc Địch không để ý Mạc Trần Kiêu bịa chuyện, nắm lấy áo liền đem gã mang đi.

“A a, Mạc Địch, ta thật sự có chuyện rất quan trọng mà!” Mạc Trần Kiêu kêu thảm thiết, chỉ tiếc Mạc Địch một chút cũng không để ý tới lời gã nói, ở trong lòng người bình thường, Mạc Trần Kiêu nói cái gì đều là bịa đặt, trực tiếp xem nhẹ mới là phương thức giải quyết tốt nhất.

“Đáng thương nhị bảo chủ.” Thuý Vũ lắc đầu bi ai.

 

 

30

 

 

Ánh mặt trời từ cửa sổ bán rộng mở len lén vào trong gian phòng, chiếu vào trên người Thuỷ Vô Dương, y đang rũ mắt nghiêm túc nghiên cứu dược thảo trong tay, nhìn chăm chú, Mạc Trần Cẩm cảm thấy hình ảnh trước mắt này đẹp tựa như một bức hoạ, làm cho người ta xúc động muốn giữ lại nó vĩnh viễn.

Nâng lên mắt, ánh mắt vừa lúc đối diện với Mạc Trần Cẩm, nhìn trong mắt Mạc Trần Cẩm toát ra sự cố chấp, Thuỷ Vô Dương lộ ra một tia hoang mang, nhưng rất nhanh liền đem vấn đề này bỏ qua sau đầu, cầm lấy dược thảo thoa ngoài da vừa mới chuẩn bị tốt đi đến trước mặt Mạc Trần Cẩm.

“Vô Dương, ngươi đang giận cái gì?” Mạc Trần Cẩm đột nhiên mở miệng hỏi.

Liếc Mạc Trần Cẩm một cái, Thuỷ Vô Dương giận hắn ngu ngốc, nhưng vẫn lạnh lùng như trước không cho câu trả lời, cầm lấy dược thảo chuẩn bị thoa cho Mạc Trần Cẩm, lại bị hắn bắt được cổ tay.

“Ngươi rốt cuộc đang nháo cái gì?” Mạc Trần Cẩm cuối cùng bị thái độ của Thuỷ Vô Dương chọc giận, loại này ôn hoà, giống như không đem hắn đặt ở trong mắt làm cho Mạc Trần Cẩm cảm thấy phiền não.

“Ta không có nháo cái gì, thỉnh bảo chủ ngài không nên quấy rầy công tác trị liệu của ta.” Thuỷ Vô Dương khe khẽ thở dài, có vẻ đối loại hành động này của Mạc Trần Cẩm cảm thấy rất buồn bực.

Siết chặt năm ngón tay cầm cổ tay Thuỷ Vô Dương, Mạc Trần Cẩm nheo lại hai tròng mắt, ánh mắt có chút âm lãnh, Thuỷ Vô Dương cũng không chút nào sợ hãi nhìn thẳng hắn, ánh mắt bình tĩnh như nước, không thấy gì dao động, nhưng cũng đồng dạng sâu không thấy đáy.

Trong mắt không còn yêu say đắm cùng ôn nhu, nay ánh mắt Thuỷ Vô Dương nhìn mình tựa như đối đãi một người giao tình bình thường, chính mình ở trong lòng y không còn có địa vị đặc thù gì, nhận tri này làm cho Mạc Trần Cẩm vô cùng căm tức.

“Có thể tiếp tục không?” Thuỷ Vô Dương nhẹ nhàng bỏ ra tay Mạc Trần Cẩm, một lần nữa tiếp tục quá trình thoa thuốc mà vừa rồi bị gián đoạn, khi ngón tay đụng tới vết sẹo lòi lõm của Mạc Trần Cẩm, trái tim Thuỷ Vô Dương không chịu khống chế nhẹ nhàng co rút đau đớn một chút, nhưng nho nhỏ tình cảm dao động này bị y che giấu tốt lắm.

Mạnh bỏ ra tay Thuỷ Vô Dương, Mạc Trần Cẩm cự tuyệt phối hợp,“Một khi đã như vậy, thế ngươi cũng không cần miễn cưỡng mỗi ngày đối mặt ta, dù sao ngươi cũng chán ghét ta.”

Này có tính là vừa ăn cướp vừa la làng không? Thuỷ Vô Dương không khỏi cảm thấy buồn cười, thấy bộ dáng giận dỗi của Mạc Trần Cẩm, Thuỷ Vô Dương bất đắc dĩ lắc đầu, hắn cảm thấy uỷ khuất, thế y không phải càng uỷ khuất? Trái tim bị thương một lần lại một lần, tấm chân tình một lần lại một lần bị giẫm lên, nay thế nhưng còn bị hắn oán trách?

Mím môi, cho dù tính tình Thuỷ Vô Dương luôn ôn hoà cũng nhịn không được muốn phát hoả,“Một khi đã như vậy,   liền tuỳ ngươi thôi.”

Ném lại những lời này, Thuỷ Vô Dương liền đẩy cửa ra rời khỏi hiệu thuốc.

Kinh ngạc trừng mắt nhìn, Mạc Trần Cẩm cũng là lần đầu tiên thấy Thuỷ Vô Dương phát hoả, trong lúc nhất thời không biết nên làm thế nào, chỉ có thể ngơ ngác nhìn thân ảnh của y biến mất trong tầm mắt chính mình.

Thuý Vũ bị cánh cửa đột nhiên mở ra làm cho hoảng sợ, thấy tiên sinh sắc mặt xanh mét đi ra hiệu thuốc, phản ứng đầu tiên của nàng chính là nhìn vào trong phòng, quả nhiên thấy Mạc Trần Cẩm vẻ mặt mờ mịt.

Thầm than một hơi, Thuý Vũ lập tức đuổi theo Thuỷ Vô Dương, dù sao không cần đoán cũng biết người không đúng nhất định chính là Mạc Trần Cẩm, có đôi khi Thuý Vũ thật sự rất muốn xông lên đem uất ức của Thuỷ Vô Dương đều nói ra hết, nhưng nàng chỉ là hạ nhân, có một số việc không phải nàng có thể lắm miệng.

Nghĩ trước nghĩ sau nửa ngày, Thuý Vũ quyết định đi cùng Mạc Trần Kiêu nói, làm cho gã tháo gỡ khúc mắc giùm hai người.

Khi Thuý Vũ trở lại phòng Thuỷ Vô Dương, y đang sửa sang lại hành lý, sợ tới mức Thuý Vũ vội vàng chạy lên ngăn trở động tác của y.

“Tiên sinh, ngươi đây là đang làm cái gì?!”

“Ta muốn đi.” Thuỷ Vô Dương lạnh mặt đáp.

“Thế, thế còn mặt bảo chủ phải tính sao? Ngươi tìm thời gian dài như thế học tập không phải vì muốn chữa khỏi mặt cho hắn sao?” Thuý Vũ liều mạng muốn ngăn cản Thuỷ Vô Dương.

“Không sao, cùng lắm thì sau khi ta rời đi, về Ám Dạ Cung cầu sư phụ đến vì hắn trị liệu.”

Vừa nghe Thuỷ Vô Dương còn định chuẩn bị đem Thuỷ Tuyền lão nhân mời tới, Thuý Vũ mới ý thức được Thuỷ Vô Dương lần này thật là ý đã quyết, không khỏi càng hoảng, vội vàng khuyên:“Vậy ngươi liền thật sự mặc kệ bảo chủ sao?”

“Ta không biết ta ở lại còn có ý nghĩa gì nữa?” Vén mấy sợi tóc loà xoà ở trước mặt, Thuỷ Vô Dương có vẻ vô cùng mỏi mệt,“Ta thừa nhận là ta yêu hắn, nhưng hắn lại không yêu ta, đầy cõi lòng hy vọng kết quả chính là ta bị thương mình đầy thương tích, ta mệt mỏi, ta không muốn lãng phí thời gian của mình nữa, rời đi, với ta mà nói là kết quả tốt nhất, Thuý Vũ, chẳng lẽ ngươi hy vọng ta vẫn tiếp tục thống khổ sao?”

“Không…… Đương nhiên không……” Thuý Vũ thấy trong mắt Thuỷ Vô Dương toát ra thần sắc thống khổ, không khỏi mềm lòng ,“Ta chỉ hy vọng tiên sinh ngươi có thể vui vẻ bên cạnh bảo chủ a.”

“Đây là không có khả năng.” Những lời này không biết Thuỷ Vô Dương dùng để thuyết phục Thuý Vũ, hay là dùng để thuyết phục chính mình.

“Ta không cho ngươi đi.” Thanh âm nổi giận của Mạc Trần Cẩm truyền vào trong tai hai người.

Bước nhanh đến bên cạnh Thuỷ Vô Dương, Mạc Trần Cẩm tướt hết đống y phục mà y đang thu thập, trong con ngươi đen tràn đầy lửa giận.

“Ngươi đã không cần ta tiếp tục trị liệu cho ngươi, ta ở chỗ này còn có tác dụng gì?” Thuỷ Vô Dương thuỳ hạ mắt, lạnh lùng nói.

“Ta trị.” Mạc Trần Cẩm nghiến răng nghiến lợi nói,“Cho nên ngươi ở lại, tiếp tục trị liệu cho ta.”

Mặc kệ là vì chuyện gì, Mạc Trần Cẩm biết chỉ có đem Thuỷ Vô Dương lưu lại, hai người bọn họ mới có cơ hội giải hoà, cho nên hắn chỉ có nhẫn nại hạ lửa giận, bằng không hôm nay mà thả Thuỷ Vô Dương đi, bọn họ đời này có lẽ sẽ không có cơ hội gặp lại.

Ngẩng đầu nhìn Mạc Trần Cẩm, Thuỷ Vô Dương lặng yên, nội tâm đang đấu tranh dữ dội, sau một lúc lâu mới miễn cưỡng gật gật đầu.

Liền như thế rời đi Mạc Trần Cẩm, tự bản thân Thuỷ Vô Dương cũng thật không cam lòng, trị liệu tốt mặt hắn, đây là “kỷ niệm” duy nhất mà Thuỷ Vô Dương có thể lưu lại ở trong lòng Mạc Trần Cẩm, như vậy, cho dù tương lai bọn họ vĩnh viễn cũng không thể gặp lại, Mạc Trần Cẩm chỉ cần nhìn thấy khuôn mặt mình, liền vĩnh viễn không thể quên y, y là ích kỷ, không cam lòng cứ như vậy không hề dấu vết biến mất khỏi cuộc đời Mạc Trần Cẩm.

“Ngày mai ta ở hiệu thuốc chờ ngươi, hiện tại, ta cần nghỉ ngơi.” Thuỷ Vô Dương lập tức đuổi khách, y đã muốn một lần nhượng bộ, y không thể cam đoan nếu cứ tiếp tục cho Mạc Trần Cẩm lưu lại, chính mình còn có năng lực duy trì biểu tình lạnh lùng được nữa hay không.

Há mồm, Mạc Trần Cẩm cuối cùng vẫn không nói gì rời khỏi phòng Thuỷ Vô Dương, hắn cũng biết Thuỷ Vô Dương hiện tại đang nổi nóng, có nói gì đều không có tác dụng, chỉ chờ khi hai người bọn họ đều tỉnh táo mới có thể nói rõ ràng.

Cho đến khi Mạc Trần Cẩm rời khỏi phòng, chân Thuỷ Vô Dương mới mềm nhũn ngồi phịch xuống giường, cảm thấy chính mình quả thật so với đánh một trận chiến còn mệt hơn.

“Ta mệt mỏi, ngươi ra ngoài trước đi.” Phát hiện Thuý Vũ dường như còn muốn nói gì đó, nhưng Thuỷ Vô Dương thật sự không còn tinh lực để nghe.

“Vâng.” Thật ra Thuý Vũ muốn giải thích với Thuỷ Vô Dương nguyên nhân Mạc Trần Cẩm đối y lãnh đạm, nhưng thấy sắc mặt Thuỷ Vô Dương tái nhợt, nàng vẫn quyết định nghe theo Thuỷ Vô Dương, rời khỏi phòng, làm cho y hảo hảo nghỉ ngơi, chuẩn bị qua vài ngày sẽ tìm thời gian nói rõ ràng.

About giangthuy1402

Giới hạn của tình yêu là yêu không giới hạn!

3 responses »

  1. Mình nghĩ đổi “hiệu thuốc” thành “dược phòng” nghe hay hơn chứ nhỉ?

    Trả lời
  2. Trời ạ, vì chuyện người khác mà hỉu lầm nhau, có đáng k

    Trả lời
  3. Hiểu lầm….aaa thực sự tức chết người, lẽ ra hảo hảo bên nhau h lại thành ra trốn tránh cùg jận dỗi=.=!

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: