RSS Feed

Nhiên tình (25, 26)

25

Gió thổi làm những cành trúc khua vào nhau phát ra tiếng reo xào xạc, dòng suối nhỏ róc rách chảy, trong dược viên tràn ngập dược hương chỉ nghe thấy tiếng vang thanh thuý của quân cờ đặt trên bàn cờ, chỉ cần đi vào phiến rừng trúc này giống như có thể làm cho tâm tình phiền não trở nên an bình.

Khi Khoá Ái bước nhanh vào rừng trúc cũng đã bị cuốn hút, bước thật nhẹ nhàng, không muốn phá tan yên tĩnh nơi này, đi một đoạn đường, hắn liền thấy một căn nhà gỗ nhỏ, trước nhà có một mảnh dược viên, Thuỷ Tuyền lão nhân cùng Thuỷ Vô Dương đang ngồi ở trong vườn chơi cờ.

Từ sau khi Thuỷ Vô Dương đi vào nơi này, Dạ Hạo Địch liền tạo riêng ra một mảnh rừng trúc như vậy ở Ám Dạ Cung, làm cho y cùng Thuỷ Tuyền lão nhân ở, nói trắng ra chính là không muốn làm cho hai người này chiếm lực chú ý của Khoá Ái nhiều lắm, nhưng lại có thể làm cho Khoá Ái đến đây thăm bọn họ, thật sự là nhất cử lưỡng tiện nha.

Khoá Ái đi đến bên cạnh Thuỷ Vô Dương, thấy hai người đang say sưa nghiền ngẫm nước cờ, cũng không mở miệng quấy rầy, sau một lúc lâu, chờ hai người kết thúc ván đấu, hắn mới mở miệng kêu to:“Sư phụ, Vô Dương.”

“Khoá Ái, ngươi tới rồi à.” Thuỷ Tuyền lão nhân giật giật cổ, cười tủm tỉm nói.

“Vâng.” Gật gật đầu, Khoá Ái lấy lá thư cầm trong tay giao cho Thuỷ Vô Dương,“Vô Dương, hắn lại gửi thư đến đây.”

Tiếp nhận thư, Thuỷ Vô Dương còn chưa mở ra, trong mắt cũng đã tràn đầy ý cười, đem thư cất vào trong ngực, Thuỷ Vô Dương cũng không vội vã mở ra, dường như là chờ đến lúc không ai quấy rầy, mới đọc thật cẩn thận.

“Xem dáng vẻ hạnh phúc của ngươi kìa.” Khoá Ái nhịn không được cười trêu chọc,“Nếu vui mừng như vậy, sao không hồi âm cho hắn chứ? Ngươi tới nơi này năm tháng, hắn ở mỗi tháng đều gửi hai phong thư đến, nhưng còn ngươi, sao nhận được thư mà không chịu hồi âm?”

“Chờ một chút đi.” Thuỷ Vô Dương tươi cười có chút thần bí.

Nhún vai, Khoá Ái nghĩ không ra trong lòng Vô Dương rốt cuộc đang tính toán gì, nhưng cũng không muốn truy vấn, liền bắt chuyện khác để nói,“Sư phụ, Vô Dương học được thế nào ?”

“Tốt, phi thường tốt, Vô Dương cực thông minh, học cái gì đều nhanh, phỏng chừng khoảng ba, bốn tháng nữa là có thể học thành đi.” Nói đến cái này, Thuỷ Tuyền lão nhân cười đến càng vui vẻ, cả đời lão chỉ nhận hai đồ đệ, mà hai đồ đệ này đều thiên tư hơn người, đi theo bên cạnh lão cũng không dài, nhưng đã đem y thuật của lão học đến bảy tám phần, lão không muốn đắc ý cũng khó nha.

“Vô Dương quả nhiên lợi hại!” Khoá Ái vô cùng bội phục, lúc trước hắn học cái gì đều phải mất một phen công phu mới được a.

“Cũng không có gì, ta lúc trước đối y thuật cũng đã có chút hiểu biết mà thôi.” Thuỷ Vô Dương tươi cười ôn hoà, ở trong này năm tháng, khiến cho y thoạt nhìn càng tràn ngập linh khí, cả người bình thản như nước, làm cho người ta cảm giác dị thường thoải mái.

Khoá Ái nhìn khuôn mặt tươi cười của Thuỷ Vô Dương, không khỏi có chút ngây người.

“Đã muốn giữa trưa nha, không biết tiểu nha đầu Thuý Vũ chuẩn bị ngọ thiện đến đâu rồi.” Thuỷ Tuyền lão nhân ngẩng đầu nhìn mặt trời nói.

“Được, để ta đi xem Thuý Vũ chuẩn bị thế nào rồi.” Thuỷ Vô Dương đứng dậy, vào nhà gỗ nhỏ.

Chờ Thuỷ Vô Dương đi, Khoá Ái mới lấy lại tinh thần, không khỏi ở trong lòng thầm oán.

Hắn không biết cái tên Mạc Trần Cẩm kia rốt cuộc có điểm nào tốt, đáng giá Vô Dương đối hắn tốt như thế, không chỉ dụng tâm hết sức học tập y thuật, còn mỗi ngày nhớ đến hắn, tuy rằng Vô Dương không biểu hiện ra ngoài một cách rõ ràng, nhưng chỉ cần xem thần thái của y liền hiểu được.

Mà càng làm cho Khoá Ái giận chính là, thể xác Thuỷ Vô Dương là ở Ám Dạ Cung, nhưng hồn lại hoàn toàn không ở nơi này, chỉ cần nghĩ đến trước đây Vô Dương luôn toàn tâm toàn ý lo lắng cho mình nay lại đem mình sắp xếp đến vị thứ hai, Khoá Ái đối Mạc Trần Cẩm liền càng ghen ghét.

“Khoá Ái, ngươi ghen cái gì, Vô Dương hắn cũng có cuộc sống của riêng mình nha.” Thuỷ Tuyền lão nhân đang cầm một ly trà cười ha ha nói.

“Nhưng mà người nọ đối Vô Dương lại không tốt.” Khoá Ái tức giận ngồi xuống vị trí mà Vô Dương vừa ngồi.

“Mặc kệ được hay không, này cũng đều là Vô Dương chính mình lựa chọn nha.” Thuỷ Tuyền lão nhân lắc đầu nói, tình cảm Khoá Ái đối Vô Dương thật sự chỉ là cảm giác chim non đối chim mẹ, ỷ lại hoàn toàn.

“Ta mặc kệ, dù sao Vô Dương chính là không thương ta.” Khoá Ái thuỳ hạ mắt, thực không cam lòng.

“Dạ Hạo Địch không đủ thương ngươi sao?”

“Đừng nhắc tới hắn.” Vừa nghe lời này, Khoá Ái lập tức đỏ bừng mặt, tức giận nói.

“Ha ha.” Thuỷ Tuyền lão nhân chỉ cười không nói, mắt còn tinh tường lão đã sớm thấy bên cổ bị quần áo che lấp của Khoá Ái có điểm điểm hồng ấn ,“Hơn nữa, chỉ bằng bản lĩnh của Vô Dương, muốn đem người nọ thu phục cũng không phải sớm muộn gì? Đến lúc đó Vô Dương khẳng định có thể được đến hạnh phúc mà hắn muốn.”

Bĩu môi, Khoá Ái lần này không nói, dù sao bản lĩnh của Vô Dương hắn cũng biết được, hơn nữa, Vô Dương ôn nhu xinh đẹp như vậy cũng không cần, nam nhân kia khẳng định mắt bị mù, đổi thành là hắn, cướp đều không kịp đâu.

“Sư phụ, Khoá Ái, có thể ăn cơm.” Thuỷ Vô Dương đứng ở cửa kêu to.

“Đến đây.” Đi theo Thuỷ Tuyền lão nhân đứng dậy vào nhà, dù sao Khoá Ái là hạ quyết tâm nếu Mạc Trần Cẩm còn đối Vô Dương không tốt, cho dù là cướp, hắn cũng sẽ đem Vô Dương cướp về.

**********

Sau khi kết thúc tổng kết báo cáo một tháng một lần trong Đàn Ưng Bảo, Mạc Trần Cẩm gọi lại quản gia đang chuẩn bị rời đi, biểu tình có chút chờ mong hỏi:“Có thư đến không?”

“Không có.” Quản gia lắc lắc đầu, có chút không đành lòng thấy biểu tình Mạc Trần Cẩm lập tức ảm đạm xuống.

“Ngươi lui xuống trước đi, có thư nhớ rõ lập tức đưa đến chỗ ta.”

“Vâng.” Quản gia cúi mình vái chào, liền rời khỏi thư phòng.

“Các ngươi còn có chuyện gì sao?” Thấy Bạch Linh cùng Mạc Địch còn chưa đi, Mạc Trần Cẩm cúi đầu lật tới lật lui sổ sách trên bàn, thuận miệng hỏi.

“Trần Cẩm, ngươi yêu Thuỷ Vô Dương sao?” Bạch Linh đột nhiên hỏi một vấn đề như vậy.

Kinh ngạc ngẩng đầu nhìn vẻ mặt Bạch Linh đầy nghiêm túc, Mạc Trần Cẩm mím môi, không đáp, nhưng biểu tình trên mặt cũng đã làm cho Bạch Linh mẫn cảm biết được đáp án.

Lộ ra nụ cười thê lương, Bạch Linh chưa từ bỏ ý định tiếp tục khuyên:“Trần Cẩm, hắn là nam nhân a, sao ngươi lại có thể yêu một người nam nhân?”

“Vì sao không thể?” Mạc Trần Cẩm đột nhiên phát hiện, không biết bắt đầu từ khi nào, khi hắn đối mặt Bạch Linh đã không còn rung động như lúc trước, tình cảm hắn đối Bạch Linh đang từ từ chuyển biến thành bằng hữu.

“Nhưng ngươi là bảo chủ Đàn Ưng Bảo nha, Đàn Ưng Bảo mặc dù không giao thiệp với giang hồ cùng triều đình, nhưng chuyện buôn bán của chúng ta lại làm cho mọi người ở hai bên chú ý, nếu làm cho người trong thiên hạ biết bảo chủ Đàn Ưng Bảo yêu một người nam nhân, đây là chuyện làm cho người ta nhạo báng đến cỡ nào a.” Bạch Linh vô cùng đau đớn nói, nàng quả thực không thể tin được Mạc Trần Cẩm luôn luôn bình tĩnh tự chế thế nhưng lại làm ra chuyện hoang đường như thế!

“Nói xong? Vậy ngươi là có thể đi rồi.” Mạc Trần Cẩm không để ý tới lời nói của Bạch Linh.

Đàn Ưng Bảo, Đàn Ưng Bảo, chẳng lẽ hắn ngoại trừ là bảo chủ Đàn Ưng Bảo ra sẽ không là con người sao? Sẽ không thể có lựa chọn tình cảm của riêng mình sao? Mạc Trần Cẩm đột nhiên cảm thấy rất đau xót, ngoại trừ Thuỷ Vô Dương chính là đơn thuần đem hắn trở thành Mạc Trần Cẩm đối đãi ra, những người khác đầu tiên nhìn đến chính là bảo chủ Đàn Ưng Bảo.

“Trần Cẩm, sao ngươi lại hồ đồ như thế, nam nhân kia rốt cuộc có gì tốt, có thể đem ngươi mê thành như vậy?”

“Đó là chuyện của chúng ta, Bạch Linh, ngươi rốt cuộc muốn ta thế nào? Cùng Vô Dương tách ra, sau đó cưới ngươi sao?”

Bạch Linh cắn môi, không nói.

“Không có khả năng.” Mạc Trần Cẩm cười khổ lắc đầu,“Từ thời điểm ngươi cự tuyệt vươn tay ngươi, chúng ta đã không có thể, Linh nhi, không cần đối ta chấp nhất, đời này kiếp này, chúng ta sẽ không có cơ hội cùng một chỗ.”

“Vì sao, vì sao không có khả năng?!” Bạch Linh kêu lớn lên, nàng là thật lòng yêu Trần Cẩm,“Vì sao chỉ vì một sai lầm nhỏ lúc trước, ngươi cho tới bây giờ cũng không thể tha thứ ta? Ta lúc trước chỉ là một đứa bé mà thôi, ta đương nhiên sợ hãi!”

“Nhưng đó cũng là lúc ta cần người cổ vũ nhất, đẩy ra tay của ta, ngươi làm ta đoạn tuyệt ý niệm hướng người khác vươn tay trong đầu, Linh nhi, có lẽ ngươi cảm thấy điều này không có gì, nhưng đối ta mà nói, đây là thương tổn không thể bù lại, ngươi còn trẻ, hẳn là có rất tốt lựa chọn.”

“Không cần, ta không cần, ta chỉ cần ngươi, Trần Cẩm, nếu ngươi thật sự thích Thuỷ Vô Dương, kia cũng không sao, ngươi có thể cùng hắn một chỗ, cưới ta, ta nguyện ý làm tấm mộc cho các ngươi, như vậy ngươi sẽ không bị người trong thiên hạ nhạo báng, các ngươi cũng có thể cùng một chỗ, ta sẽ không ngăn cản các ngươi.”

“Linh nhi, sao phải làm thế?” Thấy Bạch Linh tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục như thế, trong lòng Mạc Trần Cẩm cũng không chịu nổi, nhưng hắn biết hôm nay phải lãnh khốc cự tuyệt nàng, bằng không cho nàng hy vọng sẽ là thương tổn lớn nhất,“Ngươi còn trẻ, lại xinh đẹp tài giỏi như thế, người muốn kết hôn với ngươi có rất nhiều, ngươi không cần uỷ khuất chính mình, hơn nữa, tình yêu của ta chỉ có một phần, không thể phân cho hai người, ngươi hết hy vọng đi.”

Bị Mạc Trần Cẩm kiên định cự tuyệt, Bạch Linh che miệng, khóc chạy ra thư phòng.

Vì sao lại trở nên như vậy? Nếu thời gian có thể quay ngược, nàng nhất định sẽ không phạm sai lầm như thế, sao ngươi lại không thể cho ta một cơ hội? Trần Cẩm?

Mạc Địch muốn đuổi đi, lại dừng chân, lạnh lùng nói ra:“Ngươi nói thật quá đáng.”

“Quá đáng sao? Nhưng ngươi hẳn là hiểu được, không nói quá đáng một chút, Linh nhi vĩnh viễn vẫn không thể tỉnh ngộ.” Mạc Trần Cẩm bất đắc dĩ nở nụ cười.

Mạc Địch không nói, gã đương nhiên biết Mạc Trần Cẩm làm như vậy đối Linh nhi mà nói là tốt nhất, nhưng trên phương diện tình cảm gã vẫn là không thể nhận.

“Mạc Địch, đã nhiều năm như vậy, sao ngươi còn không dũng cảm theo đuổi những gì ngươi muốn?” Mạc Trần Cẩm đột nhiên nói.

Mím môi, Mạc Địch nói:“Bởi vì ta biết, người nàng cần vĩnh viễn cũng không phải là ta.” Dứt lời, Mạc Địch liền đuổi theo.

Không thử, ngươi làm sao biết được? Mạc Trần Cẩm nhìn theo bóng dáng Mạc Địch thở dài, tay không tự giác sờ lên nửa mặt nạ trên mặt mình, đã từng, ta cũng cho rằng ta sẽ không thể yêu ai, nhưng hôm nay thử, ta mới biết được thì ra ta có thể.

Vô Dương, ngươi chừng nào thì có thể trở về?

26

Thuỷ Vô Dương ngồi ở trước cửa sổ ngẩn người, trong phòng Thuý Vũ đã đem hết thảy chuẩn bị tốt lắm, ngày mai, bọn họ sẽ xuất phát về Đàn Ưng Bảo, y dùng sáu tháng học xong phương pháp trị liệu cho khuôn mặt của Mạc Trần Cẩm, nay, chỉ cần chờ y trở về, Trần Cẩm có thể thoát khỏi bóng ma tự ti, nhưng mà, có đôi khi Thuỷ Vô Dương nghĩ tới, không đem mặt Trần Cẩm chữa khỏi, như vậy người thân cận Trần Cẩm cũng chỉ có mỗi y, sẽ không có những người khác đến cùng y tranh đoạt Trần Cẩm.

Nhưng ý niệm này rất nhanh đã bị Thuỷ Vô Dương đánh mất, cúi đầu cười, y biết chính mình không thể ích kỷ như vậy, nếu không trị hết mặt cho Trần Cẩm, vậy thì hắn cả đời này không thể qua cuộc sống người bình thường, sẽ không yêu người, cũng sẽ không được người yêu, Vô Dương là hy vọng Trần Cẩm hạnh phúc, cho nên y sẽ chữa khỏi mặt hắn.

“Tiên sinh, ta đều thu thập tốt lắm, ngài cũng sớm một chút nghỉ ngơi đi, sáng sớm ngày mai chúng ta còn phải xuất phát.” Thuý Vũ lau mồ hôi trên trán, cười nói,“Thật tốt quá, đều nửa năm, chúng ta rốt cục có thể trở về rồi.”

Xác thực a, đã muốn nửa năm, trong nửa năm qua, ngươi có khỏe không? Trần Cẩm? Thuỷ Vô Dương không khỏi nghĩ đến xuất thần.

Thấy thế, Thuý Vũ che miệng cười khẽ lên,“Tiên sinh lại nghĩ đến bảo chủ nha.”

“Tiểu nha đầu.” Thuỷ Vô Dương lấy lại tinh thần, bất đắc dĩ cười mắng.

Thè lưỡi, Thuý Vũ cũng không quấy rầy Thuỷ Vô Dương nghỉ ngơi, chuẩn bị tốt đệm chăn, nói:“Tiên sinh sớm một chút nghỉ ngơi đi, ta đi trước.”

“Ừ.” Gật gật đầu, Thuỷ Vô Dương cũng đứng dậy đi đến bên giường chuẩn bị nghỉ ngơi.

Thuý Vũ vừa mở cửa ra, liền thấy Khoá Ái đứng ở cửa, bị doạ đến kinh hô một tiếng:“A!”

“Khoá Ái?” Nghe thấy tiếng kêu của Thuý Vũ, Thuỷ Vô Dương quay đầu, thấy người đứng ở cửa, cũng hơi hơi sửng sốt một chút,“Tìm ta có việc sao?”

Chần chờ một chút, Khoá Ái gật gật đầu.

“Thế thì vào đi.” Thuỷ Vô Dương hướng Khoá Ái vẫy vẫy tay,“Thuý Vũ, ngươi trở về phòng nghỉ ngơi đi.”

“Vâng.” Lên tiếng, Thuý Vũ đóng cửa phòng liền rời khỏi.

“Tìm ta có chuyện gì?” Thuỷ Vô Dương mỉm cười nhìn Khoá Ái đang đi về phía mình, ôn nhu hỏi.

“Vô Dương, ngươi thật sự phải đi sao?” Trong mắt Khoá Ái tràn đầy lưu luyến.

“Đúng vậy.” Thuỷ Vô Dương thành thật gật đầu.

Thuỳ hạ mắt, Khoá Ái nhìn chằm chằm giầy của mình, không đáp lời.

“Khoá Ái.” Thuỷ Vô Dương cười khẽ, vươn tay đem Khoá Ái kéo vào trong lòng mình,“Ta có người ta thích, ngươi không muốn chúc phúc ta sao?”

“Ta chán ghét tên kia, hắn đối đãi ngươi một chút cũng không tốt.” Khoá Ái thầm oán nói.

“Hắn cùng ngươi giống nhau, cũng là đứa trẻ thiếu thốn tình cảm, có lẽ hắn hiện tại chưa biết yêu ta, nhưng ta tin tưởng, một ngày nào đó hắn sẽ biết, Khoá Ái, tin tưởng ánh mắt của ta đi.” Thuỷ Vô Dương cười cam đoan.

“Được rồi, nếu hắn đối đãi ngươi không tốt, ta nhất định sẽ lại đem ngươi mang về.” Khoá Ái trả lời không chút cam lòng.

“Được, đến lúc đó ta nhất định không phản kháng.” Thuỷ Vô Dương bật cười.

Ôm cổ Thuỷ Vô Dương, Khoá Ái giống như làm nũng nói:“Vô Dương, hôm nay ta muốn ngủ chung với ngươi.”

“Dạ Hạo Địch đồng ý?” Thuỷ Vô Dương có chút kinh ngạc hỏi.

“Ta mặc kệ.” Khoá Ái hừ một tiếng.

“Ha ha, được rồi.” Thuỷ Vô Dương nghĩ nghĩ, quyết định vẫn là làm cho Dạ Hạo Địch lo lắng một chút, gật đầu đồng ý.

Mở chăn ra, hai người nằm đi vào, cũng không có ý ngủ, bắt đầu trò chuyện.

“Khoá Ái, sau khi ta đi rồi, ngươi cũng phải hảo hảo chiếu cố chính mình nha.” Ở Ám Dạ Cung, người mà Thuỷ Vô Dương lo lắng nhất chính là Khoá Ái , y thật sự đem Khoá Ái trở thành con của chính mình.

“Ta biết, Địch, hắn đối ta cũng rất tốt.” Khoá Ái đem mặt vùi vào ngực Thuỷ Vô Dương, mang theo mãnh liệt quyến luyến cùng không nỡ,“Nhưng còn ngươi, ta thật sự rất lo lắng đó.”

“Đừng lo lắng.” Thuỷ Vô Dương vỗ vỗ đầu Khoá Ái, trấn an.

Nắm chặt ống tay áo Thuỷ Vô Dương, Khoá Ái không đáp lời, hai người từ từ nhắm hai mắt, đều mang theo tâm sự của riêng mình tiến vào giấc ngủ.

Nghe thấy tiếng hít thở vững vàng của Khoá Ái, Thuỷ Vô Dương ôn nhu mỉm cười, giúp hắn đắp chăn cẩn thận, vừa nhấc đầu, liền thấy Dạ Hạo Địch đột nhiên xuất hiện ở bên giường, nhìn trong mắt Dạ Hạo Địch nồng đậm ghen tỵ, Thuỷ Vô Dương nhịn không được nở nụ cười.

Khẽ hừ một tiếng, Dạ Hạo Địch đột nhiên ra tay điểm huyệt đạo Khoá Ái, làm cho hắn hoàn toàn mê man đi, mới mở miệng nói:“Ta muốn dẫn hắn trở về.”

“Làm gì theo ta mở miệng đâu? Ngươi muốn, không phải luôn luôn đều dùng sức mạnh hay sao?” Thuỷ Vô Dương cười trêu chọc.

Dạ Hạo Địch nghe xong, sắc mặt có chút âm trầm, gã đương nhiên có thể đem Khoá Ái ôm lấy liền mang đi, nhưng ngày mai khi Khoá Ái tỉnh lại, sẽ có một phen phiền toái.

“Quên đi, nếu hắn muốn ngủ chung với ngươi như vậy, liền cho hắn ngủ một đêm đi, dù sao ngươi cũng sẽ không đối hắn làm cái gì.” Dạ Hạo Địch biểu hiện chính mình rất độ lượng, nhưng trong giọng nói lại tràn đầy vị chua, nghe được Thuỷ Vô Dương ý cười càng sâu.

Này cũng là một tên không thành thật, nhưng hôm nay thật sự không thể cho ngươi đem Khoá Ái mang đi nha, dù sao, ngày mai từ biệt, ngày gặp lại, sẽ không biết đến khi nào, cho nên để cho hai chúng ta ở chung một đêm đi, nghĩ như vậy, Thuỷ Vô Dương liền mở miệng đuổi khách.

“Một khi đã như vậy, vậy mời ngươi rời đi đi.”

Không cam lòng trừng mắt nhìn Thuỷ Vô Dương liếc một cái, ánh mắt Dạ Hạo Địch lưu luyến ở trên người Khoá Ái đảo quanh, cuối cùng vẫn là xoay người chuẩn bị rời đi.

“Này, nếu ở Đàn Ưng Bảo không nổi nữa, ngươi vẫn có thể trở về, dù sao ước định giữa chúng ta còn không có huỷ bỏ.”

“Ta sẽ trở về, nhưng không phải vì ở Đàn Ưng Bảo không nổi nữa, mà là mang theo Trần Cẩm cùng nhau đến thăm Khoá Ái thôi.”

“Ồ?” Nghe vậy, Dạ Hạo Địch quay đầu nhìn Thuỷ Vô Dương, có chút hứng thú nhướng mày,“Ngươi tự tin như vây?”

“Nếu điểm ấy cũng không tự tin, ta thật không còn mặt mũi gặp sư phụ.” Thuỷ Vô Dương vẻ mặt ngạo khí hồi đáp.

“Ha ha, một khi đã như vậy, ta đây sẽ chờ đợi ngày đó đến.” Dạ Hạo Địch phá lên cười, lần này gã thật không có chần chừ nữa, mà là sảng khoái rời khỏi phòng.

Không thành vấn đề, ngày đó rất nhanh sẽ đến, ta cam đoan. Thuỷ Vô Dương nhắm mắt lại, nụ cười bên môi là tự tin.

About giangthuy1402

Giới hạn của tình yêu là yêu không giới hạn!

3 responses »

  1. Mình ghét Bạch Linh…..lúc nào cũng chỉ biết có mình…ko bao giờ nghĩ đến cảm nhận của người khác…..vì sự ích kỷ của cô ta mà Trần Cẩm ko có lúc nào được vui vẻ thực sự….bây giờ cũng vì bản thân cô ta mà làm Trần Cẩm 1 lần nữa tổn thương….

    Trả lời
  2. 8 năm bị sẹo làm sao chữa được ta

    Trả lời
  3. Haiz, đến h Bạch Linh luôn cho rằng nàng yêu Cẩm ca nhưg 1chút nàng cũng ko hiểu Cẩm ca như tiểu Dương!

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: