RSS Feed

Nhiên tình (11, 12)

11

 

 

 

Nhìn thiếu niên trước mắt có vẻ ngoài năm phần tương tự với Mạc Trần Cẩm, nhưng khí chất hơn một chút lỗ mãng, Thuỷ Vô Dương có chút cảm khái.

Nếu Trần Cẩm năm đó không có gặp sự kiện kia, nói vậy hiện tại cũng sẽ không trở nên âm trầm như vậy đi, tuy rằng không nhất định sáng sủa giống như đệ đệ hắn, nhưng tối thiểu sẽ không thay đổi đến lạnh lùng như thế.

“Ngươi chính là nam sủng của đại ca ta?” Mạc Trần Kiêu mang theo ánh mắt tò mò nhìn Thuỷ Vô Dương, lời nói cũng thật trực tiếp, nhưng lại không ác ý.

Sửng sốt một chút, Thuỷ Vô Dương mỉm cười đáp:“Đúng vậy, ta chính là nam sủng của đại ca ngươi.”

“Cảm giác không xong thế nào ấy, nhưng đại ca chọn ngươi, thế Linh nhi nên làm cái gì bây giờ? Thật là phiền toái, đơn giản kêu đại ca đều cưới hai người luôn đi.” Cậu thiếu niên gãi gãi đầu, phiền não lẩm bẩm.

Nghe xong lời gã nói, Thuỷ Vô Dương không khỏi bật cười.

“Trần Kiêu, ngươi lại đang nói kỳ quái cái gì đó?” Mạc Trần Cẩm đi đến bên cạnh Thuỷ Vô Dương, có chút bất đắc dĩ hỏi.

“Nào có, đại ca đừng oan uổng ta.” Mạc Trần Kiêu lập tức kêu oan.

Hành động trẻ con của Mạc Trần Kiêu làm cho Thuỷ Vô Dương nhịn không được cười lên tiếng, mà Mạc Trần Cẩm tuy rằng không cười ra, nhưng trong mắt lại mang theo nồng đậm ý cười.

Kỳ thật Mạc Trần Cẩm vẫn rất thương yêu đệ đệ nhỏ hơn hắn ba tuổi, tuy rằng ở mặt ngoài mọi người đều không nhìn ra được.

“Được rồi, Trần Kiêu nhanh lên đi qua đi, mọi người đều đang chờ ngươi đó.” Mạc Trần Cẩm thúc giục.

“Thật sự?” Vừa nghe thấy mọi người đều đang đợi mình, Mạc Trần Kiêu phấn khởi, lập tức bỏ chạy đi.

“Chúng ta cũng đi thôi.”

“Vâng.” Lên tiếng, Thuỷ Vô Dương chậm rãi đi theo phía sau Mạc Trần Cẩm, đại sảnh cùng hậu viện bày tiệc cũng không xa, đi không bao lâu, Thuỷ Vô Dương liền thấy đại sảnh huyên náo thành một mảnh.

Thuỷ Vô Dương vừa vào đại sảnh, mọi người đang huyên náo liền lập tức im lặng lại, toàn bộ ánh mắt phóng về phía y, gợi lên khoé môi, Thuỷ Vô Dương đạm cười.

Tuy rằng y đã sớm thói quen bị người nhìn chăm chú, nhưng loại ánh mắt khinh bỉ này vẫn là lần đầu tiên.

Mạc Trần Cẩm làm như không có chú ý tới, lôi kéo Thuỷ Vô Dương lập tức ngồi xuống chủ bàn, trong lúc nhất thời Bạch Linh cũng ngồi ở chủ bàn sắc mặt trở nên có chút tái nhợt, một ít người khác sắc mặt cũng rất khó coi, không khí trở nên có chút cứng ngắc.

Lại gãi gãi đầu, Mạc Trần Kiêu thầm thở dài một hơi, cầm lấy chén rượu đứng lên, hô lớn:“Đến đến đến, ta khó khăn lắm mới học thành tài xuống núi, mọi người cho ta chút nhiệt tình được không.”

Có Mạc Trần Kiêu giải vây, sắc mặt mọi người mới dịu đi một ít, dù sao yến hội này là vì gã tổ chức, không thể không nể mặt Mạc Trần Kiêu.

Thấy không khí có phần thả lỏng, Mạc Trần Kiêu mới nhẹ nhàng thở ra ngồi xuống, ánh mắt quét nhìn Thuỷ Vô Dương liếc một cái, thấy y không bị tác động bởi cảm xúc của mọi người, vẫn bình tĩnh thong dong, không khỏi tò mò, nhẹ giọng dò hỏi:“Vô Dương, ngươi không tức giận sao?”

“Vì sao phải tức giận?” Thuỷ Vô Dương cười hỏi lại.

“Mọi người nhìn ngươi không vừa mắt nha, ngươi liền một chút cũng không cảm thấy tức giận sao?” Mạc Trần Kiêu có vẻ càng kinh ngạc.

“Có gì phải tức giận đâu? Mọi người thấy thế nào là chuyện của bọn họ, ta làm việc không thẹn với lương tâm là được rồi, cần chi để ý đến bọn họ.” Thuỷ Vô Dương cười đến thản nhiên.

Lần nữa gãi đầu, Mạc Trần Kiêu cảm thấy Thuỷ Vô Dương thật sự rất thần bí, rõ ràng chỉ là nam sủng, lại có được khí tiết cùng độ lượng như thế, thật là làm cho người ta kính nể nha.

Ai ai, mặc kệ, dù sao đại ca cảm thấy tốt là được rồi. Mạc Trần Kiêu vốn không thích nghĩ mấy vấn đề khó, đơn giản liền đem mọi việc quăng sang một bên, đem lực chú ý đều đặt tại yến hội.

Đem mấy sợi tóc xoà loà ở trên trán vén ra phía sau tai, Thuỷ Vô Dương vẻ mặt tự nhiên ăn cơm, không thèm để ý đến ánh mắt của mọi người chung quanh.

Kỳ thật Thuỷ Vô Dương cùng sư phụ y giống nhau nhất là ở điểm này, người y không để ở trong lòng là có thể bị hoàn toàn xem nhẹ.

 

 

 

12

 

 

 

Yến hội tiến hành đến một nửa, mọi người uống rượu, tính tình cũng bắt đầu buông ra, đám người ngồi cùng bàn với Mạc Trần Cẩm đều là tiền bối trong Đàn Ưng Bảo, một người nương theo cảm giác say reo lên:“Bảo chủ, không phải ta muốn nói, ngươi đều hai mươi tuổi, cũng nên thành thân đi, ngươi xem Linh nhi đã đợi ngươi lâu như vậy rồi.”

Lời này vừa nói ra, người ngồi ở bàn này đều lập tức im lặng, Mạc Trần Cẩm, Bạch Linh cùng Mạc Địch sắc mặt trở nên có chút khó coi, Thuỷ Vô Dương sắc mặt vẫn không thay đổi uống rượu, bên môi tràn đầy ý cười thú vị.

Mạc Trần Kiêu bất đắc dĩ mở miệng nói:“Lý thúc, ngươi hôm nay nói cái này làm gì nha?”

“Trần Kiêu, chuyện này ngươi đừng quản, đại ca ngươi đều lớn như vậy, lão bảo chủ cũng không còn, chúng ta vài người làm thúc thúc nếu không quản, hắn thật cưới một nam nhân về làm thiếp thì làm như thế nào đây?!” Lý thúc vừa nói xong, những người khác ngồi cùng bàn cũng lộ ra biểu tình đồng ý.

“Lý thúc, hôm nay ngươi đã đem lời này đề suất, ta đây cũng liền trực tiếp nói với các ngươi, Mạc gia không phải chỉ có một mình ta nối dõi, cho nên ta sẽ không vì lợi ích của Mạc gia mà hy sinh việc hôn nhân của ta, hôm nay mặc kệ ta thích nam nhân hay là nữ nhân, chuyện thành thân đều là do tự ta quyết định, ta không hy vọng người khác nhúng tay, nếu vài vị thúc thúc còn muốn tiếp tục nhúng tay, vậy đừng trách Trần Cẩm không tôn kính các vị.” Mạc Trần Cẩm nói trắng ra.

Bạch Linh sắc mặt trắng nhợt, suýt nữa ngất xỉu đi. Mạc Địch vừa thấy, rốt cục kiềm chế không được, lời nói của Mạc Trần Cẩm một chút đường sống cũng không chừa cho Bạch Linh.

“Trần Cẩm, không được nói quá đáng như vậy.”

Mạc Trần Cẩm nhìn Bạch Linh, trong lòng cũng không chịu nổi, nhưng nếu không nói tuyệt tình như vậy, thì cũng thật chậm trễ nàng , hắn không đáng để nàng tiếp tục chờ đợi, nàng nên có lựa chọn tốt hơn.

Nhắm chặt mắt, Mạc Trần Cẩm lộ ra cười lạnh nói:“Quá đáng? Làm sao quá đáng chứ? Người ta yêu là Vô Dương, ta hy vọng mọi người đều có thể hiểu được!”

Mạc Trần Cẩm vừa nói xong, tất cả mọi người đều há hốc mồm, ban đầu bọn họ nghĩ đến Thuỷ Vô Dương chỉ là nam sủng mà Mạc Trần Cẩm nhất thời thấy mới mẻ, cho nên cũng liền mở một con mắt, nhắm một con mắt, quên đi, nhưng hôm nay Mạc Trần Cẩm nói yêu, điều này sao có thể chứ!

Đại ca thật đúng là lớn mật! Mạc Trần Kiêu ở trong lòng nho nhỏ bội phục.

“Trần Cẩm!” Trưởng bối Mạc Trần Cẩm vô cùng đau đớn, nổi giận nói,“Ngươi có biết ngươi đang nói cái gì không?!”

“Ta đương nhiên biết.” Có lẽ là uống hơn, có lẽ là cảm thấy thật sự không thể tiếp tục kéo dài thêm nữa, Mạc Trần Cẩm bắt buộc chính mình không đi chú ý tình huống của Bạch Linh, kiên tâm hồi đáp.

Thấy Mạc Trần Cẩm không nghe khuyên bảo, mọi người đều đem ánh mắt phẫn nộ hướng về phía Thuỷ Vô Dương, dù sao nếu nam nhân này không tới, Trần Cẩm tuyệt đối sẽ không thành như vậy.

Không đem ánh mắt những người kia xem trọng, Thuỷ Vô Dương lúc trước đi theo ma đầu tà đạo Dạ Hạo Địch, loại ánh mắt này đã sớm nhìn quen, nay, tự nhiên sẽ không bận tâm.

Thuỷ Vô Dương chính là nhìn Mạc Trần Cẩm, chỉ có y chú ý tới Mạc Trần Cẩm siết lấy nắm tay chặt như thế nào, chỉ có y hiểu được nội tâm Mạc Trần Cẩm có bao nhiêu thống khổ, thương tổn người mình yêu cũng chính là đang thương tổn trái tim mình.

“Trần Cẩm, ta mệt mỏi, muốn rời đi.” Biết Mạc Trần Cẩm sẽ không dễ dàng nhận thua, vì thế Thuỷ Vô Dương mở miệng thay hắn giải vây.

“Hảo.” Âm thầm nhẹ nhàng thở ra, Mạc Trần Cẩm vội vàng nâng dậy Thuỷ Vô Dương chuẩn bị rời đi.

“Trần Cẩm!” Bạch Linh rốt cuộc nhịn không được, lớn tiếng kêu tên Mạc Trần Cẩm.

Thân thể Mạc Trần Cẩm rất nhỏ rung rung, nhưng vẫn cứng rắn không có quay đầu, cùng Thuỷ Vô Dương rời đi.

Che miệng, lệ trong mắt Bạch Linh rốt cuộc kiềm chế không được chảy xuống, sắc mặt những người khác cũng không tốt, Mạc Trần Kiêu vì chính mình rót chén rượu, uống một ngụm hết sạch, khe khẽ thở dài.

Yến hội tổ chức cho ta sao lại biến thành như vậy, ai!

About giangthuy1402

Giới hạn của tình yêu là yêu không giới hạn!

3 responses »

  1. Tại sao Trần Cẩm lại làm như thế nhỉ? Rõ ràng anh với Bạch Linh yêu nhau hơn 8 năm trồi mà

    Trả lời
  2. Ai ai~ đau khổ oán hận cũng vì 1chữ Tình. Cẩm ca cố lên, vượt wa ải này sẽ đc hp thật sự nha! Bạch Linh a, ta nói cô nươg nàng nên từ bỏ nha, chần chừ 8 năm trc nàng đã đánh mất lòg tin cũng như cơ hội of mình rùi, nhìn lại cho kỹ sẽ thấy ai yêu nàng thật sự!

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: