RSS Feed

Nhiên tình (9, 10)

09

 

 

 

Bạch Linh dẫn Thuỷ Vô Dương đến một trà lâu, ngồi ở vị trí sát đường trên lầu hai, Thuỷ Vô Dương thảnh thơi cầm lấy chén trà thưởng thức, thuận tiện nhìn xem phong cảnh bên ngoài, cũng không vội vã thúc giục Bạch Linh.

Bạch Linh có vài lần muốn mở miệng nói chuyện, lại không biết nên nói từ đâu.

Thu hồi ánh mắt, Thuỷ Vô Dương quay đầu đánh giá cô gái xinh đẹp ngồi ở đối diện, nói thật, nàng rất đẹp, đó là một loại xinh đẹp của tiểu thư khuê các, nhưng Thuỷ Vô Dương rất rõ ràng, nàng cũng không phải nữ tử bình thường, nàng là một nữ tử có bản lĩnh, chứng kiến cùng nghe nói mấy ngày nay liền biết, nếu nàng cùng Mạc Trần Cẩm thành thân, tương lai nhất định sẽ là một chủ mẫu tốt.

Chỉ tiếc a, thế sự trêu người nha. Thuỳ mắt nhấp ngụm trà, Thuỷ Vô Dương cười có chút bất đắc dĩ.

“Thuỷ  tiên sinh……” Bạch Linh muốn nói lại thôi.

“Bạch cô nương, có cái gì cứ nói thẳng đừng ngại.”

Thuỷ Vô Dương mỉm cười ôn nhu luôn làm cho người ta có một loại cảm giác được trấn an, Bạch Linh không khỏi bình tĩnh lại.

Kỳ thật Bạch Linh cũng không biết tại sao khi đối diện với Thuỷ Vô Dương lại bối rối như vậy, tuy rằng nàng không phải nữ tử độc ác, nhưng thương trường nên có tác phong quyết đoán, rõ ràng nàng có thể trực tiếp mở miệng bảo Thuỷ Vô Dương rời đi, nhưng mà, nàng lại đang do dự, nàng luôn cảm thấy một nam tử siêu phàm thoát tục như vậy cùng Trần Cẩm không nên có loại quan hệ này.

“Bạch cô nương?” Thấy Bạch Linh đối chính mình ngẩn người, Thuỷ Vô Dương nhẹ kêu.

“A.” Bị Thuỷ Vô Dương kêu một tiếng làm Bạch Linh sửng sốt một chút mới khôi phục tinh thần lại, có chút xin lỗi cười cười.

“Bạch cô nương là muốn bảo ta rời đi đúng không?” Thuỷ Vô Dương thấy Bạch Linh cứ do dự như vậy, quyết định đem lời nàng muốn nói nói ra.

Gật gật đầu, ánh mắt Bạch Linh nhìn thẳng Thuỷ Vô Dương nói:“Thuỷ  tiên sinh là người thông minh, ta đối ngài cũng có mang một phần kính ý, cho nên ta hy vọng ngài có thể tự mình rời đi.”

Nghe xong lời nói của Bạch Linh, Thuỷ Vô Dương cười khẽ,“Bạch cô nương, tuy rằng ta rất vui vì được cô xem trọng, nhưng ta chưa thể rời đi, thật sự là có lỗi.”

“Tại sao?!” Bạch Linh có chút không khống chế được hét to một tiếng.

Tại sao ư? Đầu ngón tay nhẹ nhàng vân vê chén trà, Thuỷ Vô Dương đang tự hỏi chính mình, nhưng lại không chiếm được đáp án, bỏ qua quan hệ ước định giữa y cùng Mạc Trần Cẩm, còn có một phần tâm tư của chính y ở bên trong đi, y không nghĩ nhanh như vậy rời đi Mạc Trần Cẩm, tuy rằng biết rõ sự ôn nhu kia chỉ là giả vờ, nhưng y vẫn muốn được tận hưởng nhiều thêm một chút.

Từ nhỏ, Thuỷ Vô Dương liền đi theo bên cạnh sư phụ, thân là thiên hạ đệ nhất nên sư phụ là một người lãnh tình, chưa bao giờ, cũng không hề biết quan tâm yêu mến, y chính là tại bên cạnh một người lạnh lùng như vậy lớn lên , rồi sau đó, y lại ở bên cạnh Dạ Hạo Địch, y cùng với gã quan hệ giống như là chủ tớ, cho nên càng không thể từ chỗ Dạ Hạo Địch được đến ôn nhu, Thuỷ Vô Dương cho tới bây giờ mới phát hiện y sống ba mươi năm, tình cảm dĩ nhiên là thiếu thốn như thế.

Ta làm người cũng thật đủ thất bại, cười khổ, trong con ngươi đen như ấm ngọc của Thuỷ Vô Dương hiện lên một tầng thản nhiên đau thương.

Thu hồi tâm tư, Thuỷ Vô Dương ngẩng đầu đối với Bạch Linh cười nói:“Mặc kệ như thế nào, ta sẽ không rời đi hắn, thật xin lỗi.”

Câu nói kiên định này của Thuỷ Vô Dương vừa vặn bị Mạc Trần Cẩm nhận được tin tức đã chạy tới nghe thấy, Mạc Trần Cẩm cảm giác trái tim giống như bị hung hăng va chạm một chút.

Nhắm mắt lại hít sâu một chút, Mạc Trần Cẩm mới ổn định cảm xúc chính mình, đi đến phía sau Thuỷ Vô Dương, hắn một phen kéo Thuỷ Vô Dương, đem y kéo vào trong lòng.

“Trần Cẩm?” Quay đầu nhìn lại, Thuỷ Vô Dương có chút kinh ngạc trước sự xuất hiện của Mạc Trần Cẩm.

“Chúng ta đi thôi.” Mạc Trần Cẩm không có đối Bạch Linh trách cứ gì, mà là trực tiếp đem Thuỷ Vô Dương mang đi.

Tại sao, ngươi hiện tại ngay cả nhìn, cũng không nguyện ý nhìn ta liếc mắt một cái? Bạch Linh bi thương nhìn theo bóng dáng Mạc Trần Cẩm trước sau như một không nhìn nàng đã vội vã rời đi, trên mặt là nụ cười thê lương.

Trần Cẩm, đã qua nhiều năm như vậy, ngươi vì sao vẫn không thể tha thứ ta năm đó nhất thời yếu đuối chứ?

 

************

 

Bị Mạc Trần Cẩm một đường kéo ra trà lâu, Thuỷ Vô Dương có chút bất an nhìn sắc mặt không chút biểu tình của hắn, chần chờ một chút mới mở miệng nói:“Có phải ta đã làm sai?”

“Cái gì?” Đang suy nghĩ câu nói vừa rồi của Thuỷ Vô Dương, Mạc Trần Cẩm có chút ngạc nhiên nhìn Thuỷ Vô Dương, không rõ vì sao y đột nhiên nói như vậy.

“Ta không nên cùng Bạch Linh gặp mặt, cũng không nên nói nhiều như vậy.” Thuỷ Vô Dương cười cười,“Ngượng ngùng.”

Tuy rằng y hiện tại là phối hợp Mạc Trần Cẩm thoát khỏi Bạch Linh, nhưng Thuỷ Vô Dương có thể phát giác, Mạc Trần Cẩm kỳ thật cũng không phải không thương Bạch Linh, hai người chỉ là có một hiểu lầm quá sâu, mà mình chính là đang sắm vai nhân vật làm cho hai người cởi bỏ khúc mắc đó.

“Không sao, nhưng lần sau không cần cùng nàng một mình gặp mặt.” Mạc Trần Cẩm thuận miệng nói, tuy rằng hắn biết Bạch Linh sẽ không đối Thuỷ Vô Dương làm ra chuyện gì, nhưng hai người vẫn là ít chạm mặt vẫn tốt hơn.

“Ta hiểu được.” Rũ mắt xuống, Thuỷ Vô Dương giấu đi trong mắt bi thương.

 

 

10

 

 

Mấy ngày nay Đàn Ưng Bảo có vẻ dị thường náo nhiệt, dường như tất cả mọi người đều bận rộn chuẩn bị cái gì đó, Thuỷ Vô Dương tựa vào bên cửa sổ, nhìn người hầu bận rộn, đột nhiên nở nụ cười.

Chính mình bây giờ thật sự rất có hương vị nam sủng nha, cả ngày không có việc gì, luôn hy vọng Mạc Trần Cẩm tìm đến.

“Tiên sinh?” Thấy Thuỷ Vô Dương đột nhiên nở nụ cười, Thuý Vũ hoảng sợ.

“Ha ha, không có gì, ta chỉ là đột nhiên nghĩ tới chuyện thú vị mà thôi, đúng rồi Thuý Vũ, gần đây Đàn Ưng Bảo sắp đón người nào tới sao?”

“Vâng, đúng vậy, nhị thiếu gia sắp về đến.”

“Nhị thiếu gia? Trần Cẩm còn có đệ đệ?” Thuỷ Vô Dương có chút ngoài ý muốn,“Sao cho tới bây giờ chưa từng nghe ai nhắc qua?”

“Tiên sinh ngươi không biết chuyện này cũng rất bình thường, năm nhị thiếu gia mười tuổi đã bị đưa đến bên ngoài theo cao nhân học tập, hàng năm chỉ có thể trở về một lần, nhưng năm nay hắn cuối cùng đã học xong trở về luôn.” Thuý Vũ giải thích.

“Ồ, thì ra là có chuyện như vậy nha.” Gật gật đầu, Thuỷ Vô Dương tỏ vẻ hiểu được.

Đang lúc Thuỷ Vô Dương cùng Thuý Vũ tán gẫu vui vẻ, cửa phòng đột nhiên bị người mở ra, người tới dĩ nhiên là Mạc Trần Cẩm.

“Bảo chủ.” Vừa thấy Mạc Trần Cẩm, Thuý Vũ liền vội vàng thu liễm nụ cười, cúi đầu cung kính chào.

“Ngươi ra ngoài trước đi.”

“Vâng.” Ra khỏi phòng, Thuý Vũ đóng cửa lại, canh giữ ở bên ngoài.

“Bảo chủ.” Thấy trong phòng không người ngoài, Thuỷ Vô Dương cũng thu hồi bộ dáng phóng túng, tươi cười có lễ mà chào hỏi.

Lông mi khẽ nhíu một chút, Mạc Trần Cẩm đột nhiên có chút không thích nghe Thuỷ Vô Dương gọi hắn bảo chủ, mặc dù đây là quy tắc do hắn đặt ra.

“Vô Dương, ngươi về sau mặc kệ có người ngoài hay không, ngươi đều bảo ta Trần Cẩm đi.”

Tuy rằng không rõ Mạc Trần Cẩm vì cái gì đột nhiên muốn thay đổi cách xưng hô, nhưng Thuỷ Vô Dương cũng không hỏi nhiều, gật gật đầu xem như đáp ứng.

“Thế Trần Cẩm đến tìm ta có chuyện gì không?”

“Đệ đệ của ta ngày mai sẽ trở lại, đến lúc đó ngươi cùng ta đi ra dự bữa tiệc tẩy trần đón hắn.”

“Ta hiểu được.” Đưa cho Mạc Trần Cẩm một ly trà, Thuỷ Vô Dương thuỳ hạ mắt đáp.

Trong lúc nhất thời, hai người lâm vào trầm mặc xấu hổ.

Mạc Trần Cẩm có chút không thói quen, rất muốn đứng dậy rời đi, lại luyến tiếc rời đi, từ lần từ biệt trước, hắn đã muốn thật lâu không gặp Thuỷ Vô Dương , nhưng vì sao hôm nay tới gặp y, y lại có vẻ lạnh lùng, lãnh đạm như thế?

Mạc Trần Cẩm suy tư, nhưng thuỷ chung nghĩ không ra chính mình rốt cuộc làm sao đắc tội nam nhân tính tình ôn hoà này.

Thở dài, Thuỷ Vô Dương có chút bất đắc dĩ bật cười, Mạc Trần Cẩm thế nhưng một chút cũng chưa phát giác tâm tư của hắn đều biểu hiện ở trên mặt. Hơn nữa như vậy, căn bản là giống như một đứa trẻ bị uỷ khuất vậy.

Thuỷ Vô Dương vốn không nghĩ nhiều, dù sao Mạc Trần Cẩm căn bản không đem y để ở trong lòng, y là người thông minh, biết nên sớm bứt ra khi còn chưa hoàn toàn lún sâu vào, nhưng hiện tại xem ra, hình như hơi khó rồi.

“Trần Cẩm, ngươi buổi chiều còn có việc gì khác không?”

“Không có.” Vừa nghe Thuỷ Vô Dương cùng hắn nói chuyện, Mạc Trần Cẩm vội vàng hồi đáp.

“Thế có thể ở lại nghe ta đánh đàn hay không?”

“Tốt.” Tuy rằng trả lời lãnh đạm, nhưng trong lòng Mạc Trần Cẩm cũng rất vui.

Đem Thuý Vũ kêu vào phòng, Thuỷ Vô Dương làm cho nàng đốt trầm hương và chuẩn bị đàn, sau khi hết thảy sắp xếp xong, Thuỷ Vô Dương ngồi xuống trước đàn, mười ngón tay thon dài mơn trớn dây đàn, trong ánh mắt tràn đầy ôn nhu.

Nhẹ nhàng thở hắt ra, Thuỷ Vô Dương gảy đàn, âm nhạc tuyệt vời từ đầu ngón tay y vang lên.

Ngồi ở cửa sổ, cầm một ly trà xanh trong tay, cảm thụ làn gió nhẹ nhàng thổi qua hai má, Mạc Trần Cẩm nhìn Thuỷ Vô Dương đang đánh đàn, không khỏi có chút ngây ngốc.

Kỳ thật Mạc Trần Cẩm rất thích ở cùng Thuỷ Vô Dương, bởi vì ở bên cạnh y có cảm giác thật thoải mái, giống như gió nhẹ phất qua mặt, không cần quá nhiều ngôn ngữ, Thuỷ Vô Dương chỉ cần một ánh mắt, một nụ cười là có thể tiêu trừ phiền não trong hắn.

Nếu có thể đem người này trân quý trong lòng, dường như cũng tốt lắm nha. Ghé vào trên bàn, Mạc Trần Cẩm chậm rãi tiến vào mộng đẹp, bên môi còn gợi lên nụ cười thoả mãn.

Đàn xong một khúc, Thuỷ Vô Dương vừa ngẩng đầu liền thấy Mạc Trần Cẩm đang ngủ say, không khỏi ôn nhu mỉm cười, ý bảo Thuý Vũ không cần phát ra tiếng, Thuỷ Vô Dương lấy ra một tấm áo choàng khoác lên trên người Mạc Trần Cẩm, sau đó tiếp tục đánh đàn.

Y có thể làm được không nhiều lắm, nhưng chỉ muốn người này có thể ở nơi này của y được đến bình tĩnh, vậy nên y sẽ cố gắng làm mọi cách cho hắn, đã không thể thoát thân, Thuỷ Vô Dương có dự cảm này.

About giangthuy1402

Giới hạn của tình yêu là yêu không giới hạn!

3 responses »

  1. hỏi thế gian tình là gì, mà có chạy cũng ko thoát.

    Trả lời
  2. Khụ…khụ…*ho khan* thật có lỗi khi đọc suốt 10chươg mới com cho nàng *cười cười* Cẩm ca đang dần rung độg nhưg chưa fát jác a, coi bộ tiểu Dươg hơi mệt nhá, iu trc thườg đau nhìu hơn mà!

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: