RSS Feed

Nhiên tình (5, 6)

05

 

 

 

Đi theo Mạc Trần Cẩm vào Đàn Ưng Bảo, Thuỷ Vô Dương mới chính thức biết đến thực lực Đàn Ưng Bảo rốt cuộc có bao nhiêu kinh người, không khỏi đối Mạc Trần Cẩm thêm vài phần kính trọng.

Mắt thấy lập tức sẽ tiến bảo, Mạc Trần Cẩm liền ngừng lại, Thuỷ Vô Dương từ trong xe ngựa ló đầu ra, muốn nhìn xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, ai ngờ vừa xốc mành lên, liền thấy Mạc Trần Cẩm xuống ngựa đi về phía mình.

Trừng mắt nhìn, Thuỷ Vô Dương không rõ vì sao đã ngó lơ mình mấy ngày qua mà lúc này Mạc Trần Cẩm lại đi về phía mình.

“Xảy ra chuyện gì sao? Trần Cẩm?”

“Ngươi cùng ta cưỡi chung một con ngựa đi.” Mạc Trần Cẩm hướng Thuỷ Vô Dương vươn tay.

Nếu lập tức sẽ đến Đàn Ưng Bảo, thế thì vở diễn kia cũng nên bắt đầu thôi.

Hoàn hảo Thuỷ Vô Dương còn nhớ rõ vai diễn của mình là gì, lập tức lấy lại tinh thần, bắt tay đưa cho Mạc Trần Cẩm.

Một lần nữa xuất phát, Thuỷ Vô Dương mềm mại tựa vào trước ngực Mạc Trần Cẩm, hai người kéo dài không khí “tình chàng ý thiếp”.

Sau khi hai người tiến bảo, hình ảnh này toàn bộ dừng ở trong mắt Bạch Linh ra nghênh đón Mạc Trần Cẩm trở về, mặt Bạch Linh nháy mắt trắng bệch, nhưng rất nhanh nàng liền khôi phục trấn định.

“Bảo chủ, ngài đã trở lại.” Đến trước mặt Mạc Trần Cẩm, Bạch Linh mỉm cười nói, trên mặt tràn đầy thân thiết.

Hành động ấy của Bạch Linh làm cho Thuỷ Vô Dương có cơ hội để ý cô gái này lâu một chút, khi Thuỷ Vô Dương ngẩng đầu nhìn Mạc Trần Cẩm, chú ý tới hắn khẽ biến cảm xúc, trong lòng một mảnh sáng tỏ.

Hiểu được cô gái này là “tình địch” của y.

“Ta ra ngoài mấy ngày, chuyện trong bảo làm phiền các ngươi nhiều.” Mạc Trần Cẩm không có đối Bạch Linh nói, mà là đem ánh mắt chuyển về phía Mạc Địch, người đi theo bên cạnh Bạch Linh.

“Bảo chủ nói quá lời, chúng ta chỉ là làm tròn phận sự mà thôi.” Mạc Địch thuỳ hạ mắt, thái độ cung kính nói.

Gật gật đầu, Mạc Trần Cẩm cũng không phải một người thích khen ngợi cấp dưới, hắn chuyển đề tài.

“Vị này là Thuỷ Vô Dương Thuỷ công tử, là hảo hữu ta kết giao khi ra ngoài, lần này nhận lời mời của ta đến trong bảo làm khách, các ngươi nhất định phải đối xử tử tế với hắn, hiểu chưa?” Mạc Trần Cẩm trước mặt mọi người nói rõ thân phận của Thuỷ Vô Dương.

“Vâng.” Người trong Đàn Ưng Bảo cùng trả lời.

“Vô Dương, ta trước mang ngươi đi xuống nghỉ ngơi.” Vừa lòng nở nụ cười, Mạc Trần Cẩm cúi đầu nói với Thuỷ Vô Dương, biểu tình dị thường ôn nhu.

“Vâng, làm phiền Trần Cẩm.” Thuỷ Vô Dương đương nhiên cũng tiếp nhận hảo ý của Mạc Trần Cẩm, lập tức đi qua trước mặt mọi người.

Cuối cùng, khi y đi ngang qua Bạch Linh, thấy Bạch Linh cố tỏ ra bình tĩnh, nội tâm hơi có chút thương hại.

Bị người mình yêu gây thương tích, chỉ sợ đây là vết thương đau nhất trên đời này.

Nhưng lực chú ý của Thuỷ Vô Dương rất nhanh lại đặt tại trên người Mạc Trần Cẩm, y có thể cảm nhận được tay Mạc Trần Cẩm đang nâng mình cầm có bao nhiêu chặt, làm thắt lưng y sắp bị vặn gãy.

Hai người kia thật là thú vị, rõ ràng thích lẫn nhau, vì sao còn muốn thương tổn cho nhau? Tuy rằng Thuỷ Vô Dương cõi lòng đầy tò mò, nhưng y còn không quên phải giải cứu thắt lưng của mình.

Vặn vẹo thân thể, nhắc nhở Mạc Trần Cẩm hắn đang rất dùng sức, lấy lại tinh thần, Mạc Trần Cẩm vội vàng thả lỏng lực tay, đối với Thuỷ Vô Dương xin lỗi cười cười.

Nhìn thân ảnh Mạc Trần Cẩm cùng Thuỷ Vô Dương thân mật tựa vào cùng nhau rời xa, Bạch Linh cắn môi dưới, cố nén thương tâm.

Mà Mạc Địch đem hết thảy thu vào trong mắt chỉ có thể lặng im nắm chặt nắm tay, để ngừa chính mình xông lên ôm lấy Bạch Linh, an ủi nàng.

Nhưng mà không được, Mạc Địch biết chính mình không được, bởi vì người Bạch Linh chờ không phải gã, cho tới bây giờ cũng là không.

 

 

06

 

 

Đem Thuỷ Vô Dương đưa đến căn phòng cách phòng mình gần nhất, Mạc Trần Cẩm liền chuẩn bị rời đi, lại bị Thuỷ Vô Dương gọi lại.

“Bảo chủ, tại sao ngươi không nói thẳng ta là nam sủng?” Thuỷ Vô Dương đối với điểm ấy thật cảm thấy hứng thú.

“Không tất yếu làm thấp đi ngươi.” Mạc Trần Cẩm thản nhiên trả lời, giống như đây là chuyện rất bình thường.

“Bảo chủ quả nhiên là người tốt nha.” Thuỷ Vô Dương ngây ra một chút, lộ ra nụ cười ôn hoà nói.

Kỳ quái nhìn Thuỷ Vô Dương liếc mắt một cái, Mạc Trần Cẩm đã thật lâu không được người khác xem là người tốt, hắn thật sự không rõ nam nhân mới cùng hắn ở chung vài ngày tại sao lại cho rằng hắn là người tốt?

Nhưng kỳ quái về kỳ quái, Mạc Trần Cẩm vắng mặt mấy ngày, trong bảo đã có rất nhiều chuyện tồn đọng, không thể cứ ở nơi này trì hoãn, xoay người liền rời đi.

Sau khi Mạc Trần Cẩm rời đi, Thuỷ Vô Dương liền không có việc gì ở trong phòng đi đi lại lại, muốn làm quen một chút hoàn cảnh nơi mình sẽ định cư một thời gian.

Vừa đẩy ra cửa sổ, Thuỷ Vô Dương liền thấy hai nha hoàn thanh tú nghênh diện đi tới, hình như mục đích chính là phòng mình.

Tiếng đập cửa vang lên, hai nha hoàn bước vào phòng, lễ phép lại lãnh đạm đối Thuỷ Vô Dương nói:“Tiên sinh, chúng ta là nha hoàn được phái tới hầu hạ ngươi, ta gọi là Thuý Vân, nàng kêu Thuý Vũ, xin hỏi ngài có gì phân phó không?”

“Là ai phái các ngươi đến?” Thuỷ Vô Dương hỏi.

“Là Bạch Linh, Bạch tiểu thư.” Thuý Vân không kiêu ngạo không siểm nịnh đáp.

Nữ tử này thật là đối tượng đáng giá nghiên cứu nha, thế nhưng lại phái người tới hầu hạ “tình địch”, nếu nàng không phải quá độ lượng thì chính là có âm mưu. Thuỷ Vô Dương âm thầm có chút đề phòng.

“Ta muốn tắm rửa, giúp ta chuẩn bị nước đi.” Nhưng mặc kệ Bạch Linh rốt cuộc muốn làm cái gì, hiện tại có người cho y sai sử, Thuỷ Vô Dương cũng liền tận dụng.

“Vâng.” Cúi đầu, hai nha hoàn nhẹ nhàng đóng cửa lại, đi chuẩn bị nước ấm cho Thuỷ Vô Dương.

Bọn nha hoàn vừa rời khỏi, lại có tân khách tới chơi, mở cửa ra, Thuỷ Vô Dương có chút kinh ngạc, người tới dĩ nhiên là nhị bảo chủ của Đàn Ưng Bảo ── Mạc Địch.

Mặc kệ đối phương tiến đến với mục đích gì, Thuỷ Vô Dương từ nhỏ đã được giáo dục nên không cho phép y để khách nhân đứng ở cửa nói chuyện, cho nên y nghiêng người, làm cho Mạc Địch vào phòng.

“Không biết Mạc công tử tìm tại hạ có chuyện gì không?”

“Ta sợ Thuỷ tiên sinh không quen quy củ Đàn Ưng Bảo, đặc biệt đến báo cho biết một chút.” Mạc Địch vẫn là bộ dáng lạnh lùng, cũng không sợ đắc tội khách nhân.

“Nguyện ý nghe chỉ giáo.” Thuỷ Vô Dương gợi lên khoé môi cười khẽ.

Chắc là định tới chỗ y đánh ra oai phủ đầu, nhưng người gây ra chuyện này có phải là y đâu, vì sao gã lại muốn nhằm vào y chứ?

Ở mặt ngoài giả vờ như đang chăm chú nghe Mạc Địch nói quy củ, nhưng bên trong, Thuỷ Vô Dương đang tinh tế phân tích Mạc Địch.

Một lần nữa trở lại phòng Thuỷ Vô Dương, Thuý Vân cùng Thuý Vũ tiến vào liền thấy Mạc Địch, rõ ràng sửng sốt một chút, lập tức cúi đầu, đều cung kính nói:“Địch thiếu gia.”

Thấy người hầu đi theo phía sau hai người nâng mộc dũng, Mạc Địch vừa định nói gì đó, lại bị Thuỷ Vô Dương cắt lời.

“Mạc công tử có thể đem quy củ của Đàn Ưng Bảo viết trên giấy cho tại hạ, tại hạ nhất định sẽ xem.”

Mạc Địch nghĩ nghĩ, cũng liền gật gật đầu, đáp ứng,“Thuỷ tiên sinh một đường tiến đến chắc cũng mệt mỏi, ta sẽ không quấy rầy.”

Đem Mạc Địch đưa đến cửa, sau khi gã rời đi, bọn người hầu liền đem mộc dũng nâng vào phòng, sau đó toàn bộ đều đi ra ngoài.

“Thỉnh tiên sinh chậm dùng.” Thuý Vân tuỳ tay đóng cửa lại.

Cởi quần áo, ngồi vào mộc dũng, cảm thụ nước ấm vây quanh, thân thể mỏi mệt nhiều ngày chiếm được thư giải, Thuỷ Vô Dương thoải mái nhắm mắt lại, thả lỏng toàn thân.

Tuy rằng thân thể thả lỏng, nhưng đầu óc Thuỷ Vô Dương lại một chút cũng chưa thả lỏng, y không ngừng nghĩ về Mạc Trần Cẩm, Bạch Linh cùng Mạc Địch.

Vì làm cho chính mình về sau có thể qua thoải mái một ít, giai đoạn này nên làm chút chuẩn bị, luôn luôn không thích sự tình chệch đường ray, Thuỷ Vô Dương tình nguyện hiện tại vất vả, còn hơn ngày sau nhận hậu quả do sai lầm của mình.

“Thật là, xem ra nam sủng cũng không phải dễ làm nha.” Dùng tay vẫy nước, nhìn nước theo khe hở ngón tay chảy xuống, Thuỷ Vô Dương nở nụ cười.

Bất quá cũng tốt, nếu không có chút khiêu chiến, ngày qua chắc sẽ rất nhàm chán.

About giangthuy1402

Giới hạn của tình yêu là yêu không giới hạn!

5 responses »

  1. Trời ạ, giờ ta mới biết cp của truyện. Hại ta lúc đọc 2 chương đầu còn tưởng Mạc Địch là người phối chứ TT.TT. Hoá ra địch thiếu đi theo con đường thông thường.

    Trả lời
  2. Ta cũng nghị Mạc Địch x Trần Cẩm chứ…

    Hóa ra là anh ý yêu Bạch Linh =))

    Trả lời
  3. dù sao thì ko phải cp Trần Cẩm x Dạ Hạo Địch là dc rồi ….. lúc đọc tới đoạn bạn Dạ Hạo Địch xuất hiện lòng ta liền nôn nóng cầu nguyện ko phải là bạn … thiệt là hú hồn …

    Trả lời
  4. Ta thích kiểu thụ như thế này, vừa đẹp vừa Smart nhưng lại không đanh đá như các mợ, rất tinh tế

    Trả lời
  5. ân, ta cũng thế, cứ hấp tấp nghĩ Cẩm x Mạc Địch, rồi lại nghĩ Cẩm x Hạo Địch, aaaa, ngốc quá thể!😥

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: