RSS Feed

Nhiên tình (3, 4)

03

Tám năm sau

Một đội người ngựa đi lên một gò cao, nam tử mang nửa mặt nạ màu bạc cầm đầu đội kéo dây cương dừng ngựa, từ trên gò cao nhìn xuống, hắn thấy cách đó không xa một toà kiến trúc hùng vĩ.

“Bảo chủ, Ám Dạ Cung ngay tại trước mắt.” Một người hầu đi theo nam tử kia báo cáo.

“Ta nhìn thấy được.” Nam tử cầm đầu nhíu mày khiển trách.

“Vâng.” Người vừa nói chuyện lập tức cúi đầu lui đến phía sau, không dám nhiều lời nữa.

“Chúng ta đi thôi.” Vung mã tiên, nam tử đi đầu liền xông ra ngoài.

Bọn họ chính là đoàn người của Mạc Trần Cẩm từ Đàn Ưng Bảo đến đây, mấy ngày trước hắn cùng Bạch Linh, Mạc Địch vừa đi ra ngoài hoàn thành một cuộc giao dịch, trên đường về, Mạc Trần Cẩm mới phát hiện nơi đó cách Ám Dạ Cung rất gần, không nghe mọi người khuyên can, mang theo vài tên tâm phúc một mình đi trước, trải qua một ngày đường, mấy người rốt cục đi tới Ám Dạ Cung.

Vừa nghe người đến là khách quý của Đàn Ưng Bảo, thị vệ Ám Dạ Cung liền lập tức đem mấy người nghênh đón vào trong đại sảnh, cũng cho người đi tìm cung chủ.

Đứng ở trong đại sảnh, Mạc Trần Cẩm tuỳ ý quan sát cách bày trí, chờ Dạ Hạo Địch đến.

“Ngươi thế nhưng chạy tới tìm ta, thật sự là chuyện mới lạ nha.” Chưa thấy người đã nghe thấy tiếng, Dạ Hạo Địch mang theo tiếng nói độc đáo ở phía sau Mạc Trần Cẩm vang lên.

Xoay người, Mạc Trần Cẩm liền thấy một nam tử dị thường yêu diễm hoa lệ ── người đứng đầu Ám Dạ Cung, Dạ Hạo Địch.

“Không chào đón ta?” Nhíu nhíu mày, Mạc Trần Cẩm lạnh lùng hỏi.

“Xác thực là không hoan nghênh cho lắm, ngươi tuyệt đối là vô sự không đăng tam bảo điện, nói đi, tới nơi này làm gì?” Dạ Hạo Địch cũng không sợ thái độ lạnh như băng của Mạc Trần Cẩm, nói như thế nào chính mình đều lớn hơn hắn vài tuổi, sợ hắn thì còn ra thể thống gì nữa.

“Ngươi liền để cho ta đứng nói chuyện sao? Ta còn định ở nơi này của ngươi quấy rầy mấy ngày đấy.” Gợi lên khoé môi, Mạc Trần Cẩm không thèm để ý ánh mắt chán ghét của Dạ Hạo Địch sau khi nghe xong lời hắn nói.

“Thật sự là phiền toái.” Than thở một câu, Dạ Hạo Địch vẫn nhìn về phía người hầu ra lệnh,“Người tới, dẫn mấy vị này đi xuống nghỉ ngơi.”

“Vâng.”

“Đi thôi.” Hướng về phía Mạc Trần Cẩm kêu một câu, Dạ Hạo Địch đi đầu rời khỏi đại sảnh.

Mạc Trần Cẩm cùng Dạ Hạo Địch gặp nhau nói đến cũng khéo, khi đó Dạ Hạo Địch đang ở bên ngoài nơi nơi tìm kiếm Khoá Yêu, mà tình cờ thấy thương đội của Mạc Trần Cẩm gặp gỡ thổ phỉ, vốn Dạ Hạo Địch không muốn để ý tới nhàn sự này, nhưng Mạc Trần Cẩm cầm đầu lại làm cho gã cảm thấy rất hứng thú, rõ ràng chỉ là một tiểu tử chưa đến hai mươi tuổi, thế nhưng lại có khí chất uy nghi bẩm sinh, làm người ta kinh sợ, điều này làm cho Dạ Hạo Địch bắt đầu nảy sinh ý định kết giao, cho nên trước hết xuất thủ giải quyết thổ phỉ.

Cũng không muốn được người khác giúp, Mạc Trần Cẩm chẳng những không cảm tạ Dạ Hạo Địch, mà còn ngại gã xen vào việc của người khác, điều này làm cho Dạ Hạo Địch có chút giận, gã thập phần không thích bộ dáng kiêu ngạo của tiểu tử này, bởi vì ở trong mắt Dạ Hạo Địch, trên thế giới này không có người nào so với gã càng kiêu ngạo.

Kết quả là hai người vừa nhìn đã ghét nhau lại cố tình kết giao với nhau, có thể cho rằng quan hệ giữa bọn họ là bằng hữu không? Người bên ngoài thật đúng là một chút đều nhìn không ra, chỉ có thể nói là kẻ thù mà thôi, đối phương có phiền toái, người kia lúc có thể hỗ trợ cũng sẽ giúp một chút, tóm lại hai người chính là duy trì mối quan hệ là bạn cũng là thù kỳ quái như vậy.

Xuyên qua hành lang thật dài, Dạ Hạo Địch đem Mạc Trần Cẩm đưa đến một nơi trong Ám Dạ Cung, không mang Mạc Trần Cẩm đến phòng khách, Dạ Hạo Địch đem hắn đến đình viện nơi hậu hoa viên, nơi đó đã sớm bày biện điểm tâm ăn dỡ cùng trà nóng, xem ra lúc Dạ Hạo Địch đang ở trong này nghỉ ngơi, nửa chừng thì bị người khác kêu đến đại sảnh, cũng khó trách vừa rồi gã tức đến như vậy.

“Nói đi, tới nơi này làm gì?” Tuỳ ý thay Mạc Trần Cẩm rót một chén trà, Dạ Hạo Địch có hứng thú hỏi.

“Lòng hiếu kỳ của ngươi vẫn nặng như vậy, người đã tìm được rồi sao?” Mạc Trần Cẩm không vội nói chuyện của mình, mà là cầm lấy trà chậm rãi nhấm nháp, thuận tiện hỏi thăm tình hình gần đây của Dạ Hạo Địch.

“Nếu tìm được thì tốt rồi.” Trong mắt Dạ Hạo Địch có chút cô đơn.

Mạc Trần Cẩm kỳ thật rất ngạc nhiên đối với việc Dạ Hạo Địch luôn luôn tìm kiếm một thiếu niên, rốt cuộc là thiếu niên thế nào mà có thể làm cho Dạ Hạo Địch vướng bận trong lòng như thế chứ? Xem ra có cơ hội, tìm người thay Dạ Hạo Địch lưu ý một chút thiếu niên theo như gã đã mô tả.

“Này, ngươi rốt cuộc có nói mục đích đến đây hay không a, có tin ta đem ngươi đuổi đi hay không vậy?” Dạ Hạo Địch hung tợn uy hiếp.

Nhìn Dạ Hạo Địch liếc mắt một cái, Mạc Trần Cẩm thưởng thức chén trà trong tay, vẻ mặt có chút trầm trọng.

Bĩu môi, Dạ Hạo Địch cũng tiết kiệm khí lực không hề truy vấn, chính mình vui chơi giải trí bằng cách ngắm phong cảnh.

“Ta là trốn tới.”

“Ồ, tốt lắm a, ngẫu nhiên nên trốn tránh một chút trách nhiệm của mình.” Dạ Hạo Địch nhún vai, có vẻ cũng không kinh ngạc.

“Không phải vấn đề trách nhiệm.” Mạc Trần Cẩm có chút phiền não,“Ta là vì tránh né một nữ nhân.”

“Ồ ồ, trên thế giới này lại còn có nữ nhân có thể cho một bảo chủ quyền thế như ngươi sợ tới mức chạy trối chết ?” Nhíu mày, Dạ Hạo Địch tươi cười có chút ác ý.

Không bị lời nói của Dạ Hạo Địch ảnh hưởng, Mạc Trần Cẩm tiếp tục nói:“Nàng từng thiếu chút nữa thành vị hôn thê của ta, sau đó mặt của ta bị huỷ, nàng rõ ràng rất sợ, nhưng tại sao vẫn cứ dây dưa ta chứ? Ta chỉ là một người quái dị, có cái gì đáng giá cho nàng để ở trong lòng đâu?”

Ngu ngốc, Dạ Hạo Địch thầm mắng, tên ngu ngốc này chẳng lẽ không phát hiện hắn căn bản chính là tự ti mà thôi, nữ nhân thích hắn cũng thật là không may mắn.

“Vậy ngươi tới nơi này có ích lợi gì đâu? Tránh được nhất thời không trốn được cả đời.”

“Không biết, ta chỉ là muốn tìm một nơi nghỉ ngơi một chút, thật sự mệt mỏi quá.” Nhắm mắt lại, Mạc Trần Cẩm trong giọng nói tràn đầy mỏi mệt.

“Tuỳ tiện ngươi.” Dạ Hạo Địch cũng không đem Mạc Trần Cẩm để ở trong lòng, dù sao hắn chỉ là muốn tìm một nơi để nghỉ ngơi mà thôi, vậy làm cho hắn nghỉ ngơi cho đủ đi, dù sao Ám Dạ Cung cũng không để ý nhiều thêm một miệng ăn.

Đột nhiên ánh mắt nhìn thấy một thân ảnh màu trắng chợt loé mà qua trong bụi hoa, trong đầu Dạ Hạo Địch có một ý tưởng.

“Này, ta có một biện pháp có thể cho nữ nhân làm ngươi phiền lòng chặt đứt ý niệm cùng ngươi kết tóc se duyên trong đầu.”

“Là phương pháp gì?” Mạc Trần Cẩm mở bừng mắt ra hỏi.

“Tìm cho ngươi một nam sủng, sau đó làm cho nữ nhân kia hết hy vọng.” Dạ Hạo Địch tươi cười nói ra chủ ý của mình.

“Ta không thích nam nhân.” Mạc Trần Cẩm nhăn lại mi, có chút phản cảm với đề nghị này.

“Ta biết, nếu ngươi thích nam nhân thật ta mới phiền não, ta vừa vặn muốn trừng phạt một người, ngươi liền đem hắn mang về làm nam sủng đối đãi đi.”

“Ai?” Mạc Trần Cẩm vẫn là rất không thích.

“Rất nhanh ngươi sẽ nhìn thấy, một nam sủng không tồi nha, chỉ hy vọng ngươi đến lúc đó không cần thay đổi chủ ý yêu thương hắn mới tốt.” Dạ Hạo Địch cười đến thần bí.

“Cái tính thừa nước đục thả câu của ngươi thật đúng là một chút cũng chưa biến a, khi nào thì có thể nhìn thấy?”

“Đêm nay.”

 

 

04

 

 

Thuỷ Vô Dương thật không ngờ sau khi làm cho Khoá Ái chạy trốn, Dạ Hạo Địch lại tức giận như thế, thế nhưng đem y nhốt đến thuỷ lao lâu như vậy.

Nhưng một khi đã để ý Khoá Ái như vậy, thế thì tại sao còn muốn thương tổn hắn nặng đến thế chứ? Tuy vậy, cũng nên làm cho nam nhân vô cùng kiêu ngạo kia nếm thử hương vị thất bại. Gợi lên khoé môi, Thuỷ Vô Dương cười đến có chút đắc ý.

Kéo lại quần áo trên người, rõ ràng vừa mới nhập thu, Thuỷ Vô Dương cũng đã tay chân lạnh như băng, đây đều là di chứng ở thuỷ lao lưu lại, nhưng Thuỷ Vô Dương cũng không hối hận, nếu cái giá phải trả này có thể làm cho Khoá Yêu cùng Dạ Hạo Địch nhận rõ tình cảm của chính mình, đạt được hạnh phúc, y chịu chút khổ sở ấy cũng là đáng giá.

Thế nhưng Thuỷ Vô Dương cũng không nghĩ tới Dạ Hạo Địch lòng dạ quá hẹp hòi, còn chuẩn bị một trừng phạt khác chờ y.

Rời đi Lãnh Nguyệt cư bị giam giữ gần ba tháng, Thuỷ Vô Dương rửa mặt chải đầu một chút sau đó đã bị đưa vào trong đại sảnh.

Mới vừa vào đại sảnh, Thuỷ Vô Dương liền thấy ngoại trừ Dạ Hạo Địch ra, còn có khách nhân ở đó, hơi hơi nhíu mày, Thuỷ Vô Dương liền đem ánh mắt dừng ở trên thân nam nhân tuổi trẻ kia.

Cũng chỉ là một thiếu niên mà thôi a, nhưng đã có đại quyết đoán như thế, thật sự là anh hùng xuất thiếu niên nha.

Thuỷ Vô Dương tinh tế đánh giá thiếu niên so với mình trẻ hơn rất nhiều, bên môi thuỷ chung mang theo ôn hoà ý cười.

“Mạc Trần Cẩm, lễ vật của ngươi đến.” Thấy Thuỷ Vô Dương đi vào đại sảnh, Dạ Hạo Địch liền cười nói.

Nghe thấy Dạ Hạo Địch nói như thế, Mạc Trần Cẩm xoay đầu nhìn qua, quả nhiên thấy ở cửa đứng một nam tử.

Người như vậy thích hợp làm nam sủng sao? Vừa nhìn thấy Thuỷ Vô Dương cả người dào dạt khí chất thoát tục, Mạc Trần Cẩm thực hoài nghi.

Thuỷ Vô Dương thân trước mặc áo dài màu nguyệt sắc, con ngươi đen sáng ngời thuỷ chung ôn hoà nhìn chăm chú vào hết thảy, bên môi luôn lộ ra nụ cười ôn nhu, cả người làm cho người ta cảm giác dị thường thoải mái, ai lại đem một nam tử như vậy cùng nam sủng liên tưởng cùng một chỗ chứ?

“Ngươi đang nói đùa sao? Dạ Hạo Địch?” Thu hồi ánh mắt, Mạc Trần Cẩm thản nhiên hỏi.

“Như thế nào?” Dạ Hạo Địch cười hỏi,“Chẳng lẽ là Vô Dương không tốt sao?”

Phải nói là thật tốt quá đi, âm thầm thở dài, Mạc Trần Cẩm cũng đoán không ra Dạ Hạo Địch rốt cuộc suy nghĩ cái gì, thế nhưng đem một nam tử xuất sắc như vậy đưa cho hắn.

“Hắn nhìn thế nào cũng không giống nam sủng đi.” Mạc Trần Cẩm biểu tình có chút bất đắc dĩ.

Nam sủng? Nghe xong Mạc Trần Cẩm nói, Thuỷ Vô Dương cũng có chút cười khổ, Dạ Hạo Địch lần này thật sự tức giận đến không nhẹ nha.

Bất quá Thuỷ Vô Dương cũng không lo lắng, bởi vì cho dù y bị đưa cho thiếu niên này, thoạt nhìn cũng không có gì nguy hiểm, mục đích chủ yếu của Dạ Hạo Địch chắc là định vũ nhục ta một chút, thật sự là trẻ con.

“Hắn là nam sủng xuất sắc nhất của Ám Dạ Cung chúng ta, ngươi cho là nam sủng thấp kém có thể cùng hắn so sánh sao?” Chú ý tới ý cười bên môi Thuỷ Vô Dương thuỷ chung không thay đổi, Dạ Hạo Địch càng giận, lúc đầu gã chỉ là muốn doạ doạ Thuỷ Vô Dương, bất quá lúc này gã là thật sự quyết định đem người đưa cho Mạc Trần Cẩm.

“Dù sao ngươi muốn cho người thích ngươi hết hy vọng, thì phải tìm một người xuất sắc một chút đến phối hợp, hắn không phải rất thích hợp sao? Tin tưởng chỉ cần ngươi đem hắn mang về, ai cũng sẽ tin ngươi là thật sự thích nam nhân này.”

Ngón tay đang gõ gõ vào mặt bàn tạm dừng một chút, Mạc Trần Cẩm đột nhiên ý thức được lời Dạ Hạo Địch nói rất có đạo lý, muốn cho người khác tin tưởng tâm hắn có thể trong thời gian ngắn như vậy liền bị bắt lấy được, thì phải là một người không giống bình thường , nam nhân này xác thực đủ tư cách, nếu tìm người khác, cũng rất dễ dàng lộ ra dấu vết.

Quyết định chủ ý, Mạc Trần Cẩm gật gật đầu nói:“Được rồi, vậy thì ta liền mang hắn đi .”

“Cứ tự nhiên.” Dạ Hạo Địch nở nụ cười, sau đó đem ánh mắt nhắm ngay Thuỷ Vô Dương,“Vô Dương, ngươi cần phải hảo hảo hầu hạ chủ tử tương lai của ngươi đó.”

“Vâng, cung chủ.” Dịu ngoan trả lời, Thuỷ Vô Dương đem nhân vật của mình biểu diễn rất khá, vừa lòng thấy trong mắt Dạ Hạo Địch sắp phun ra lửa.

Không có nhận thấy được thuỷ triều gợn sóng giữa Dạ Hạo Địch cùng Thuỷ Vô Dương, Mạc Trần Cẩm đứng dậy rời khỏi đại sảnh, vừa biến thành nam sủng của hắn, Thuỷ Vô Dương tự nhiên lập tức đi theo, chỉ còn lại một mình Dạ Hạo Địch.

“Ngươi không cần đi theo ta, sáng mai cùng ta đi là được rồi.” Đi được một đoạn đường, Mạc Trần Cẩm dừng chân lại nói.

“Nhưng ta ở một nơi khác a, sáng mai ta tìm không thấy chủ nhân ngươi, chủ nhân ngươi cũng tìm không thấy ta, đây thật là phiền toái.” Thuỷ Vô Dương cười tủm tỉm nói.

“Ngươi không cần bảo ta chủ nhân, trước mặt người khác ngươi kêu ta Trần Cẩm là được, ngược lại ngươi kêu ta bảo chủ, đã hiểu chưa?”

“Vâng, bảo chủ.” Ở trong đầu Thuỷ Vô Dương rất nhanh nghĩ đến một bảo chủ họ Mạc rất nổi danh, liền biết y lần này là đang sắp ở cùng người như thế nào.

“Ngươi tên là gì?”

“Thuỷ Vô Dương, bảo chủ bảo ta Vô Dương là tốt rồi.”

Nghe thấy Thuỷ Vô Dương thập phần chú ý lời nói đúng mực, Mạc Trần Cẩm nhịn không được liếc mắt nhìn y nhiều một chút, như thế nào cũng nghĩ không thông tại sao y lại là nam sủng.

Ánh trăng rơi tại trên mặt nam tử, hình thành một tầng ánh sáng thản nhiên, đem khí chất ôn hoà của Thuỷ Vô Dương phụ trợ càng thêm mượt mà, đôi con ngươi đen để lộ ra ôn nhu làm cho Mạc Trần Cẩm trong nháy mắt say lòng, nhận thấy chính mình thất thố, Mạc Trần Cẩm vội vàng nhìn về nơi khác.

“Bảo chủ, buổi tối hôm nay ta ngủ như thế nào?” Nhận thấy động tác nhỏ của Mạc Trần Cẩm, Thuỷ Vô Dương cũng không nói gì, mà là cố ý dời đi đề tài.

Nghĩ nghĩ, Mạc Trần Cẩm có chút thất bại nói,“Ngươi ngủ phòng ta đi.”

“Vâng.” Tiến triển nhanh như vậy sao?

“Ta và ngươi là tách ra ngủ.” Thấy Thuỷ Vô Dương có chút kinh ngạc, Mạc Trần Cẩm lắm miệng giải thích một câu.

“Ta hiểu được.” Trong mắt Thuỷ Vô Dương ý cười càng đậm.

Có chút ảo não thái độ chính mình đối đãi Thuỷ Vô Dương ôn hoà ngoài dự đoán, Mạc Trần Cẩm quyết định phải cứng rắn lạnh lùng hơn.

Người như hắn, sẽ không có ai thích, chỉ có trái tim đủ kiên cường, vậy sẽ không bị thương tổn gì nữa, nhiều năm qua như vậy, hắn không phải vẫn làm được rất tốt sao? Về sau cũng nhất định không có vấn đề , nhất định.

Âm thầm vì chính mình bơm hơi, Mạc Trần Cẩm không có chú ý tới đi theo hắn phía sau Thuỷ Vô Dương lộ ra ánh mắt hứng thú.

Trở lại phòng, Mạc Trần Cẩm liền đem vài cái ghế xếp lại, nằm lên.

“Ngươi ngủ giường đi.”

“Điều này sao được, ngài là bảo chủ a.” Thuỷ Vô Dương trừng mắt nhìn, kinh ngạc nói.

“Ngươi lớn tuổi hơn ta.” Mạc Trần Cẩm tuỳ ý tìm cớ phản bác.

Đây là lý do gì nha? Thuỷ Vô Dương buồn cười, ta còn chưa tới bảy tám mươi tuổi đi.

Thấy Thuỷ Vô Dương vẫn đứng ngây ngốc bất động, Mạc Trần Cẩm có chút không kiên nhẫn thúc giục,“Sớm một chút đi ngủ, chúng ta sáng mai sẽ lên đường.”

“Bảo chủ, ngươi thật sự là một người ôn nhu.” Thuỷ Vô Dương cười nói.

“Ta một chút cũng không ôn nhu!” Mạc Trần Cẩm kêu lớn, phản ứng rất kịch liệt.

Sửng sốt một chút, Thuỷ Vô Dương không nghĩ tới một câu thế nhưng khiến cho người này phản ứng lớn như vậy, xem ra đây là cấm kỵ của hắn, nhưng vì sao chứ? Rõ ràng là đang khích lệ hắn a.

Nhưng nghi hoặc về nghi hoặc, Thuỷ Vô Dương vẫn là mở miệng giải thích:“Thực xin lỗi, bảo chủ.”

“Đi ngủ đi.” Chú ý tới cảm xúc của mình quá mức kịch liệt, thanh âm Mạc Trần Cẩm có chút cứng ngắc.

Lần này Thuỷ Vô Dương quả nhiên ngoan ngoãn lên giường nghỉ ngơi, một lát sau, y chợt nghe thấy tiếng hô hấp vững vàng của Mạc Trần Cẩm truyền đến, thế này mới mở mắt ra, quay đầu nhìn người nằm ở trên ghế nghỉ ngơi.

Mạc Trần Cẩm ngay cả khi ngủ cũng không tháo mặt nạ ra, mặt nạ màu bạc ở trong đêm đen để lộ ra vài phần lạnh lùng, làm cho người ta khiếp bước, không dám tiếp cận hắn, đây là phương pháp duy nhất Mạc Trần Cẩm bảo hộ chính mình.

Rốt cuộc hắn đã gặp qua chuyện gì? Thế nhưng đối người khác phòng bị như vậy?

Thuỷ Vô Dương đối thiếu niên này sinh ra tò mò.

About giangthuy1402

Giới hạn của tình yêu là yêu không giới hạn!

4 responses »

  1. Uầy..vậy là hai người đã gặp nhau rùi a~~~ thanks bạn đã edit nhá🙂

    Trả lời
  2. là sửu công nga, hiếm khi gặp được 1 bộ sửu công thế này .thanks nàng đã edit nga🙂

    Trả lời
  3. anh ấy chỉ là bị hủy dung mà thôi …

    Trả lời
  4. có tỏ vẻ gì thì cũng ôn nhu nha, hay chỉ ôn nhu với mình thụ thoy =))

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: