RSS Feed

Nhiên tình (1, 2)

01

 

 

 

Không khí tân niên vui vẻ bao phủ Đàn Ưng Bảo, mọi người trong bảo vì buổi tối hôm nay giao thừa làm chuẩn bị, trên mặt mỗi người đều tràn đầy xán lạn tươi cười.

Tiểu hậu viện, bọn nhỏ cũng tụ họp cùng nhau đùa giỡn.

Trên hành lang, Mạc Trần Cẩm nhìn chúng bạn chơi thật sự vui vẻ, cũng cười lên, vừa định đi qua cùng nhau vui đùa, lại bị Bạch Linh kéo lại.

“Trần Cẩm, Trần Cẩm!” Bạch Linh phấn điêu ngọc mài thân thiết lôi kéo ống tay áo Mạc Trần Cẩm, tiếng nói mềm mại đáng yêu.

“Linh nhi, như thế nào?” Mười hai tuổi Mạc Trần Cẩm đưa mắt nhìn, cười ôn nhu sờ sờ đầu Bạch Linh.

“Phụ thân nói buổi tối hôm nay sẽ có bắn pháo hoa có phải hay không?” Bạch Linh vẻ mặt hưng phấn hỏi.

“Ừ, đúng vậy, cha ta cũng nói như vậy, đến lúc đó ta dẫn ngươi đi xem.”

“Tốt tốt.” Bạch Linh mặt ửng đỏ, tươi cười càng thêm xán lạn.

“Ca ca buổi tối cùng với Linh nhi đi ra ngoài hẹn hò!” Tránh ở một bên nghe lén Mạc Trần Kiêu hét lớn chạy đi ra ngoài, mấy đứa nhỏ khác cũng hùa theo ồn ào.

“Trần Kiêu!” Nhìn Bạch Linh thẹn thùng trốn đến phía sau mình, Mạc Trần Cẩm vừa tức vừa thẹn kêu to.

“Trần Cẩm có cái gì phải thẹn thùng nha, dù sao ngươi sớm hay muộn đều phải cùng Linh nhi thành thân, chúng ta đều biết hết rồi!”

“Đúng vậy đúng vậy! Kia hiện tại đến hôn nhẹ một cái đi.”

“Các ngươi không cần náo loạn.” Mạc Trần Cẩm cũng thẹn đỏ cả mặt.

“Ô ô, Trần Cẩm thẹn thùng, Trần Cẩm thẹn thùng !” Bọn nhỏ giống như thấy được cái gì đó rất mới mẻ, kêu càng lớn tiếng hơn nữa.

Mạc Trần Cẩm tuy rằng chỉ có mười hai tuổi, nhưng thái độ hắn luôn luôn trầm ổn, ôn hoà làm cho mọi người đều quên tuổi thật của hắn, khó có dịp thấy được biểu hiện nên có ở lứa tuổi của hắn, cho nên mọi người thấy mới lạ là điều tự nhiên.

Mà ở bên kia hành lang, một đứa nhỏ trầm mặc nhìn cảnh tượng huyên náo trước mắt, trong mắt toát ra thản nhiên mất mát.

Bạch Linh……

***********

Buổi tối, bảo chủ Đàn Ưng Bảo đem tiệc rượu đơn giản dọn ra ngoài trời, làm cho người trong Đàn Ưng Bảo từ trên xuống dưới cùng nhau hội tụ, ngồi bên bàn lão bảo chủ là người của Mạc gia cùng những người có chức quyền khác trong Đàn Ưng Bảo.

“Đến, Linh nhi, này cho ngươi ăn.” Mạc Trần Cẩm đem thịt gấp đến trong bát của Bạch Linh.

“Cám ơn.” Bạch Linh đỏ bừng mặt, cúi đầu ăn một cách từ tốn, trên mặt ý cười như thế nào cũng ngừng không được.

Mấy người lớn nhìn thấy, đều vui vẻ, phá lên cười.

“Lão Bạch nha, thêm vài năm nữa, liền cho hai đứa nhỏ này thành thân được rồi, chúng ta hai nhà thân càng thêm thân a.” Lão bảo chủ cười lớn nói.

“Được bảo chủ xem trọng tiểu nữ nhà ta, ta liền kính cẩn không bằng tòng mệnh.” Bạch phụ cũng cười mị mắt.

“Chúng ta cũng già rồi, chờ Trần Cẩm cùng Linh nhi thành thân, ta liền chuẩn bị đem mọi chuyện của Đàn Ưng Bảo giao cho mấy tiểu bối bọn họ, Địch nhi thành thục ổn trọng, Linh nhi hiền thục, thấy thế nào đều là phúc khí của Cẩm nhi nha.” Nhìn ba đứa nhỏ kia, lão bảo chủ phi thường vừa lòng.

“Con đây thì sao, cha, còn con thì sao hả?” Mạc Trần Kiêu kêu la phản đối.

“Ngươi nha, có đại ca ngươi cùng Địch nhi ổn trọng ta an tâm.” Nhìn đứa con ham chơi, lão bảo chủ bất đắc dĩ lắc đầu, nhưng trong mắt cũng tràn đầy sủng nịch.

“Nghĩa phụ khích lệ, Trần Kiêu kỳ thật cũng rất có khả năng, so với Mạc Địch ngu dốt tốt hơn nhiều.” Mạc Địch đạm cười nói.

“Địch nhi, con không cần khiêm tốn, năng lực của con, nghĩa phụ ta là hiểu rõ nhất.” Lão bảo chủ gắp một miếng cá đến trong bát Mạc Địch, cười nói,“Chẳng lẽ con cho là nghĩa phụ ta chỉ quan tâm đến con ruột của mình?”

“Không, Mạc Địch không dám.” Mạc Địch thuỳ hạ mắt, không kiêu ngạo không siểm nịnh trả lời.

“Hảo hảo, nghĩa phụ tối thưởng thức chính là điểm ấy của con, về sau nếu Cẩm nhi làm ra chuyện gì, con cũng phải dũng cảm như vậy chỉ ra cho nó nha.”

“Mạc Địch nhất định hết sức phụ tá Trần Cẩm.”

“Tốt lắm tốt lắm, chúng ta không cần đàm luận loại đề tài này nữa, hôm nay giao thừa, chúng ta tự nhiên phải vui vẻ hưởng thụ, đến đến, ăn cơm ăn cơm a.”

“Phụ thân, chúng con không ăn, con đã nói sẽ dẫn Linh nhi đi xem pháo hoa.” Mạc Trần Cẩm buông đũa xuống nói.

“Hảo, đi thôi.”

“Đến, Linh nhi, chúng ta đi thôi.” Kéo tay Bạch Linh, Mạc Trần Cẩm đem nàng mang đi.

“Nói thật, đại ca phúc khí cũng thật tốt, Linh nhi bộ dạng xinh đẹp, tính tình lại ôn nhu, nương tử tương lai của ta có thể tốt như vậy, ta liền vụng trộm vui vẻ.” Mạc Trần Kiêu nhẹ giọng cùng Mạc Địch nói.

“Phải không?” Mạc Địch không yên lòng trả lời, bên môi ý cười có chút chua sót.

***********

Một đêm giao thừa đáng lẽ bình an vô sự lại bị trận hoả hoạn giữa khuya huỷ diệt.

Nhìn trong phòng Mạc Trần Cẩm toát ra khói lửa mù mịt, mọi người đều sốt ruột muốn chết.

“Trần Cẩm đâu? Trần Cẩm đi ra chưa?!” Đuổi tới phía sau, lão bảo chủ nhìn một nửa phòng ở đã bị đại hoả thiêu rụi, lớn tiếng hỏi.

“Không biết, chúng ta không có thấy đại thiếu gia!” Một người hầu cứu hoả lắc đầu nói.

“Chết tiệt!” Lão bảo chủ cầm lấy một thùng nước đổ lên trên người mình, vọt vào đám cháy.

“Bảo chủ!” Mọi người kinh hô, muốn giữ chặt ông, nhưng mới trong nháy mắt, lão bảo chủ cũng đã vọt vào trong phòng.

“Còn thất thần làm gì, mau dập tắt lửa a!” Phụ thân Bạch Linh là người đầu tiên lấy lại tinh thần, hét lớn.

“Vâng vâng vâng.” Mọi người thế này mới phục hồi tinh thần, tiếp tục công tác dập lửa.

“Cẩm nhi, Cẩm nhi, con ở nơi nào?” Lão bảo chủ kêu to.

Trong phòng, Mạc Trần Cẩm gần như lâm vào bán hôn mê muốn há mồm kêu, nhưng yết hầu đau rát phát không ra thanh âm gì, chỉ có thể nghe tiếng gọi của phụ thân, nhưng không cách nào đáp lại, nội tâm sốt ruột không thôi, hắn không muốn chết ở trong này, hắn không muốn!

Tựa hồ là ý chí muốn sống mãnh liệt của Mạc Trần Cẩm cảm động trời cao, lão bảo chủ cuối cùng đến được bên giường, thấy ái tử hôn mê ở trên giường, cuối cùng nhẹ nhàng thở ra, ôm lấy Mạc Trần Cẩm, lão bảo chủ một hơi chạy ra khỏi phòng.

“Là bảo chủ cùng đại thiếu gia!” Có người tinh mắt phát hiện bọn họ, kêu lớn lên.

Trong lúc nhất thời mọi người cũng không tập trung dập lửa nữa, toàn bộ vây quanh lại, coi tình huống của hai người.

“Kêu đại phu.” Lão bảo chủ ngữ khí mỏi mệt phân phó, trên người ông cũng có rất nhiều chỗ bị bỏng, cúi đầu nhìn xem Trần Cẩm, đã muốn vô cùng thê thảm.

“Đại phu, mau gọi đại phu.”

Đại phu chuyên chúc của Đàn Ưng Bảo rất nhanh liền được đưa vào trong phòng lão bảo chủ, muốn thay ông băng bó, lại bị cự tuyệt.

“Trước nhìn xem vết thương của Cẩm nhi.”

“Vâng.”

Nhìn người tập trung chật kín căn phòng, đại phu thở dài, khụ một tiếng nói,“Mời mọi người trước rời đi, bằng không ta không có cách nào khác vì đại thiếu gia trị liệu.”

Vì thế mọi người chỉ có thể mang theo tâm tình lo lắng đứng ở cửa chờ đợi, vết thương của lão bảo chủ đã được người khác xử lý tốt, mọi người là muốn ông nghỉ ngơi một chút, nhưng chỉ cần nghĩ đến Trần Cẩm ở bên trong sống chết không rõ, nói thế nào ông cũng không chịu nghỉ ngơi, nhất định phải chờ trước cửa.

Cho đến khi trời sắp sáng, đại phu mới từ trong phòng đi ra, vẻ mặt mỏi mệt, chờ lâu mọi người lập tức vây quanh hỏi thăm tình hình.

“Tính mạng của đại thiếu gia đã cứu được rồi, nhưng mà, nhưng mà……” Đại phu chần chờ không biết nên nói như thế nào.

“Nhưng mà cái gì?!” Lão bảo chủ ít khi dùng khẩu khí nghiêm khắc hét lớn.

“Nhưng mà nửa bên mặt của đại thiếu gia bị huỷ!” Đại phu thở dài, một thiếu niên tuấn tú như vậy lại bị huỷ thật là đáng tiếc.

Thân thể lão bảo chủ chấn động, nhưng rất nhanh liền khôi phục trấn định,“Không sao, chỉ cần người còn sống là tốt rồi, người đâu, lấy ngân lượng cho đại phu, dẫn hắn đi xuống.”

“Vâng.”

 

 

 

02

 

 

 

Mạc Trần Cẩm là ở ba ngày sau mới tỉnh lại, khi hắn mở mắt ra, liền cảm thấy toàn thân đau đớn, yết hầu nóng rát phát không ra âm thanh gì.

“Đại thiếu gia tỉnh, đại thiếu gia tỉnh!” Thị nữ hầu hạ Mạc Trần Cẩm vui mừng kêu to, sau đó liền xông ra ngoài.

Này, ta muốn uống nước a. Mạc Trần Cẩm thật bất đắc dĩ, có thể đem nước uống cho ta rồi hãy chạy đi báo tin vui được hay không a?

Một thoáng chốc, trong phòng Mạc Trần Cẩm liền xuất hiện rất nhiều người.

“Cẩm nhi, con thấy thế nào?” Lão bảo chủ kích động hỏi.

“Đại ca, ngươi rốt cục tỉnh rồi!” Mạc Trần Kiêu hưng phấn kêu to.

“Trần Cẩm, ngươi, ngươi không có việc gì là tốt rồi.” Bạch Linh đôi mắt đỏ hoe, vô cùng kích động.

“Cha, con khát.” Mạc Trần Cẩm miễn cưỡng mở miệng nói chuyện, yết hầu đau làm cho hắn nhăn mặt nhíu mày.

“Ah, được được, nước, mau lấy nước đến.” Thị nữ rất nhanh liền đem nước đưa cho lão bảo chủ, thật cẩn thận nâng dậy Mạc Trần Cẩm, lão bảo chủ rót nước vào trong miệng hắn.

Được nước làm dịu cổ họng, Mạc Trần Cẩm thế này mới mở miệng hỏi:“Xảy ra chuyện gì ? Sao phòng của con lại đột nhiên bốc cháy?”

“Phụ thân đã đi thăm dò qua, là thị nữ đốt đèn không cẩn thận, nên mới bị hoả hoạn.” Mạc Trần Cẩm không thích tối, cho nên dù buổi tối ngủ hắn cũng phải đốt đèn, không thể tưởng được lần này lại gây ra hoạ lớn.

“Ra là thế.” Nhìn cả người mình quấn đầy băng vải, Mạc Trần Cẩm cười khổ, thật sự là tự làm bậy a.

“Tốt lắm, con hãy nghỉ ngơi đi, qua vài ngày phụ thân lại đến thăm con.” Thấy Mạc Trần Cẩm có chút mệt mỏi, lão bảo chủ đỡ hắn nhẹ nhàng nằm xuống giường, nói.

“Vâng.” Gật gật đầu, Mạc Trần Cẩm xác thực cảm thấy mệt mỏi, liền nhắm mắt lại nghỉ ngơi.

“Hảo hảo chiếu cố đại thiếu gia.” Lão bảo chủ dặn dò các thị nữ.

“Chúng nô tỳ biết.”

“Đúng rồi.” Như là nhớ tới cái gì, lão bảo chủ dừng bước, cẩn thận nhìn vào buồng trong, xác định Mạc Trần Cẩm đã ngủ say mới mở miệng nói:“Đem tất cả các tấm gương trong phòng đều cất hết, đừng cho đại thiếu gia thấy mặt của nó.”

“Vâng.”

Vì tuổi còn trẻ, Mạc Trần Cẩm sau khi tỉnh dậy liền lấy tốc độ cực nhanh khôi phục thân thể, mới ngắn ngủn vài ngày đã có thể xuống giường đi lại, băng vải trên người cũng được dỡ bỏ, tuy rằng còn có vết sẹo, nhưng chỉ cần đúng hạn thoa thuốc là có thể khôi phục rất nhanh.

“Trần Cẩm, thời tiết tốt như vậy, chúng ta đi ra ngoài dạo chút nhé.” Bạch Linh chạy tới tìm Mạc Trần Cẩm, nhưng khi nàng gặp nửa bên mặt bị tàn phá của hắn, vẫn theo phản xạ dời đi ánh mắt.

“Tốt.” Mạc Trần Cẩm không có chú ý tới động tác nhỏ ấy của Bạch Linh, vui vẻ nhận lời mời.

Hai người đi ra khỏi phòng, trên đường gặp mọi người cúi đầu cùng Mạc Trần Cẩm chào hỏi, không ai dám nhìn thẳng hắn, Mạc Trần Cẩm nhất thời cảm thấy nghi hoặc.

“Trần Cẩm, sau hoa viên hoa thuỷ tiên nở rất đẹp, chúng ta đi nhìn xem đi.” Biết Mạc Trần Cẩm rất mẫn cảm, Bạch Linh vội vàng dời đi đề tài.

“Ân, tốt.” Nghĩ rằng có lẽ là do mình suy nghĩ nhiều, Mạc Trần Cẩm cũng liền đem chuyện này để qua sau đầu.

Ngồi ở bên hồ nước, nhìn hoa thuỷ tiên nở rộ, Mạc Trần Cẩm cùng Bạch Linh đều cười rạng rỡ, đây là từ sau ngày hoả hoạn, bọn họ lần đầu tiên cười thả lỏng như thế.

Cúi đầu, Mạc Trần Cẩm trong lúc vô ý thấy ảnh ngược khuôn mặt mình trong nước, nhất thời ngây dại.

“Trần Cẩm, ngươi nói sang năm hoa còn có thể nở đẹp như vậy không?” Bạch Linh quay đầu hỏi, thấy biểu tình khiếp sợ của Mạc Trần Cẩm, sửng sốt một chút, khi nàng đem ánh mắt nhìn xuống trên mặt nước, sắc mặt trở nên trắng bệch.

Trời ạ, nàng thế nhưng quên mất!

“A a a!” Mạc Trần Cẩm che nửa bên mặt của mình, hét lên.

Tiếng kêu rên rĩ như dã thú bị thương lập tức khiến cho bọn người hầu chú ý, khi bọn họ thấy đại thiếu gia che nửa bên mặt bị bỏng của mình, đều hiểu được đã xảy ra chuyện gì, một vài người hầu thông minh lập tức chạy đi tìm bảo chủ.

“Cẩm nhi!” Nhận được tin tức lão bảo chủ lập tức vọt tới bên cạnh hồ nước, thấy Mạc Trần Cẩm không khống chế được đang cào vào mặt mình, trái tim thiếu chút nữa ngừng đập.

“Cẩm nhi, không có việc gì , phụ thân sẽ chữa khỏi mặt cho con, không phải sợ.” Lão bảo chủ xông lên ôm lấy Mạc Trần Cẩm đang tự hành hạ mình, giữ chặt bàn tay đã loang lổ vết máu của hắn.

“Không cần gạt ta, không cần gạt ta, vết bỏng nghiêm trọng như vậy, mặt của ta bị huỷ, bị huỷ rồi!” Mạc Trần Cẩm không ngừng gào thét.

“Cẩm nhi, Cẩm nhi! Con đừng như vậy! Mọi người không ai để ý.”

“Nói bậy, đều là nói bậy, mọi người không dám nhìn mặt ta, bọn họ đều sợ ta, bọn họ đều sợ hãi nhìn thấy khuôn mặt khủng khiếp này của ta!” Cuối cùng Mạc Trần Cẩm cũng hiểu được vì sao hôm nay mọi người lại không dám nhìn hắn.

“Con không cần nói lung tung, Linh nhi sẽ không ghét bỏ con, nó còn muốn cùng con thành thân nữa đấy!”

“Thật vậy chăng?” Mạc Trần Cẩm ngẩng đầu nhìn Bạch Linh bị doạ cho ngây ngốc, cõi lòng đầy chờ mong hỏi.

Bạch Linh dù sao cũng chỉ là một đứa trẻ, đầu tiên là thấy Mạc Trần Cẩm hành động điên cuồng như thế, lại nhìn thấy nửa khuôn mặt xấu xí không chịu nổi, trong lúc nhất thời trầm mặc.

“Ha ha, không ai, không ai nguyện ý muốn thấy ta!” Giãy khỏi tay phụ thân, Mạc Trần Cẩm cười lớn chạy mất.

“Thật xin lỗi, bảo chủ.” Bạch Linh biết chính mình vừa rồi chần chờ làm thương tổn Mạc Trần Cẩm.

“Quên đi, dù sao con cũng chỉ là đứa trẻ mà thôi, sợ hãi là bình thường.” Lão bảo chủ lắc lắc đầu, thở dài, đuổi theo.

Buổi tối, Bạch Linh rốt cục vẫn là ngồi không yên, chạy đi tìm Mạc Trần Cẩm.

Đẩy cửa ra, nhìn đồ ăn đã nguội lạnh trên bàn, nhìn nhìn Mạc Trần Cẩm đang ngồi bên cửa sổ ngẩn người, nàng cảm thấy càng áy náy.

Đáng lý ra, nàng là hi vọng cuối cùng của Trần Cẩm, nhưng nàng lại chần chờ ! Nàng thích Trần Cẩm, mặc kệ Trần Cẩm mặt biến thành cái dạng gì, nàng đều thích hắn!

Sau khi xác định cảm tình của mình, Bạch Linh đi tới bên cạnh Mạc Trần Cẩm, mở miệng nói:“Trần Cẩm, ta thích ngươi, mặc kệ mặt của ngươi biến thành như thế nào, ta đều thích ngươi, cho nên, xin ngươi không cần tự hành hạ mình, được không? Ta rất lo lắng cho ngươi.”

Quay đầu nhìn Bạch Linh, Mạc Trần Cẩm đột nhiên nở nụ cười.

“Bạch Linh, không cần miễn cưỡng chính mình, nếu cả đời phải đối diện với khuôn mặt này của ta, ngươi về sau nhất định sẽ hối hận, nếu ngươi chỉ là hy vọng ta có thể tỉnh lại, ta đây sẽ tỉnh lại ngay.”

“Không phải, Trần Cẩm……” Bạch Linh muốn giải thích, lại bị Mạc Trần Cẩm cắt lời.

“Được rồi, Bạch Linh, ngươi đi ra ngoài trước đi, làm cho ta yên tĩnh một chút.”

Cắn cắn môi, biết trong tình huống này Mạc Trần Cẩm sẽ không nghe bất cứ lời khuyên nào, Bạch Linh đành phải ảm đạm rời đi.

Sau khi nghe thấy tiếng đóng cửa, Mạc Trần Cẩm sờ tay vào nửa khuôn mặt bị thiêu huỷ, phá lên cười.

Liên tục ba ngày, Mạc Trần Cẩm không gặp bất luận kẻ nào, cũng không cho ai vào phòng của hắn, ba ngày sau, trước ánh mắt lo lắng của mọi người, cửa được mở ra, Mạc Trần Cẩm đi ra mang theo nửa bên mặt bị bỏng đã che khuất bởi mặt nạ.

Bắt đầu từ ngày đó, tính tình Mạc Trần Cẩm thay đổi lớn, một Mạc Trần Cẩm ôn hoà thành thục trước kia biến mất, mà thay bằng một Mạc Trần Cẩm lãnh khốc hung bạo.

About giangthuy1402

Giới hạn của tình yêu là yêu không giới hạn!

3 responses »

  1. Thanks ban da edit. Vậy là sửu công/thụ?

    Trả lời
  2. Thấy nàng giới thiệu là niên Hạ công, ta không thích lắm nhưng bây giờ lại cảm thấy rất cuốn hút nha

    Trả lời
  3. Truyện hay sao không thấy nhiều người comt vậy? Hảo buồn cho chủ nhà a~~ truyện nàng dịch hay lắm a~

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: