RSS Feed

Nam thê (39, 40)

39

 

 

Tìm kiếm một buổi tối, rốt cục tìm được các kiệu phu.

Các đại hán thành thật kể rõ sự tình mà họ biết, đem địa điểm cùng thời gian chi tiết nói cho người đặt câu hỏi.

Đã biết đại khái, Lâm Phong liền khẩn cấp mang một nhóm người ngựa đến Thành tướng quân phủ đòi người. Lâm Phong bọn họ còn chưa tới Thành tướng quân phủ, liền xa xa nhìn thấy bên ngoài tướng quân phủ vây quanh không ít người ngựa, che kín hết lối vào cửa. Hình như bọn họ đang chờ người nào đó đến.

Vừa nhìn thấy Lâm Phong, một gã kỵ binh liền cưỡi ngựa đến trước mặt Lâm Phong, xuống ngựa, đưa cho Lâm Phong một phong thơ, nói đây là chủ nhân phân phó cho hắn, làm cho Lâm Phong lập tức xem.

“Đáng giận!” Mới chỉ đọc vài chữ, Lâm Phong liền xé nát lá thư.

Thấy Lâm Phong đem thư xé bỏ, tên kỵ binh kia cũng không khẩn cấp, hắn ôm quyền cúi đầu nói:” Tướng quân, chủ nhân mời ngươi đến Bát Lý Đình bên cạnh vách núi đen gặp mặt, chủ nhân còn muốn thuộc hạ chuyển cáo: ’Mang Thi đến trao đổi với nam hài kia, người không đến, thì không có gì để nói! Ta ở nơi đó chờ ngươi, ngươi đến một mình!’”

Hung hăng bắt lấy bả vai tên kỵ binh, kỵ binh kia không có phản kháng, Lâm Phong biết hắn cũng chỉ là dựa theo chỉ lệnh làm việc, không khó xử hắn nữa, quay đầu ngựa đi về hướng vách núi đen. Còn không quên ra hiệu cho bộ hạ, làm cho bọn họ không cần theo tới.

Ngay tại chân núi, Lâm Phong nhặt được một bộ quần áo tuyệt đối là của Lưu Giai, hơn nữa mặt trên còn có vết máu. Tuy rằng không thể xác định máu ấy là của ai, nhưng Lâm Phong đang vì tình cảnh của Lưu Giai mà lo lắng, có đổ máu, chứng tỏ tình huống đã tương đương nguy hiểm. Đem quần áo khoát lên trên lưng ngựa, Lâm Phong gia tốc chạy lên núi.

Vừa đến Bát Lý Đình, liền nhìn thấy bên trong đình có người, nhưng hình như chỉ có một người. Đến gần, xác định người nọ chính là Thành Khang, về phần Lưu Giai, không thấy bóng dáng.

Kìm dây cương cho ngựa dừng lại, đem bộ quần áo dính máu ném về phía người nọ, giận dữ hỏi:” Giai ở đâu?”

Nghiêng người, một tay tiếp nhận quần áo, vứt bỏ, hỏi ngược lại:” Thi đâu? Ta nói rồi, không đem Thi mang đến ngươi đừng mơ tưởng nhìn thấy nam hài kia.”

Lâm Phong nhảy xuống ngựa, đi đến bên cạnh Thành Khang, một chưởng đập nát cái ghế trong đình.

“Giai ở đâu?!”

“Phong……” Mơ hồ, Lâm Phong nghe được có người đang kêu tên mình. Nhìn chung quanh một vòng, đột nhiên nhìn thấy bên cạnh cái bàn có thứ gì đó đang nằm cuộn mình, mà thứ đó đúng là Lưu Giai.

“Giai!” Đi qua nâng dậy Lưu Giai bị trói loã lồ, nửa người trên gắn đầy vết thương, Lâm Phong đau lòng. Y ôm chặt người yêu, ghé vào lỗ tai hắn nhẹ giọng an ủi.” Không sao, ta đã tới rồi.”

“Đau…… quá… ngươi đến rồi…” Có một nửa là an tâm, một nửa khác là đau chịu không nổi. Lưu Giai hộc máu, liền ngất đi trong lòng Lâm Phong.

“A! Giai!” Đỡ Lưu Giai nằm xuống, Lâm Phong giúp hắn lau vết máu bên miệng, xác định hắn hô hấp cùng tim đập chỉ là tương đối mỏng manh, trên người ngoại thương cũng không quá nghiêm trọng, không có phát hiện nội thương.

“Lớn mật! Ngươi dám đem người của ta đánh đến như thế!” Ngẫm lại chính mình bình thường cũng hay khi dễ Lưu Giai, nhưng cho tới bây giờ chưa từng thương tổn hắn một chút, cũng luyến tiếc động thủ, những vết thương này, Lâm Phong tình nguyện đánh vào trên người mình.

“Hừ, còn chưa bằng ngươi đem Thi hại thảm.”

“Nếu ngươi đã biết, ta cũng không đối với ngươi khách khí nữa!” Cởi bỏ dây thừng trói ở trên người Lưu Giai, cởi áo khoác phủ thêm cho hắn, làm cho hắn ngủ ở nơi có vẻ bằng phẳng.

“Ta không tính giết ngươi, ngươi hiện tại đáp ứng đem Thi thả ra, ta sẽ tha hai người các ngươi một mạng, nếu không, cho dù ngươi và ta không cừu không oán, ta cũng sẽ giết ngươi.”

“Thả Thi?” Vốn định động thủ Lâm Phong nghe Thành Khang nói như vậy, liền dừng tay.

“Ngươi không cần giả bộ, ngươi biết chuyện ta và nàng, đem nàng biếm lãnh cung, sau đó tìm hắn làm vật thay thế. Việc ấy ta đều đã biết. Hôm nay, nếu ngươi đáp ứng đem Thi trả lại cho ta, ta sẽ cho các ngươi an toàn rời đi. Nếu không, ta tuyệt đối sẽ không thủ hạ lưu tình.”

“Hừ! Chỉ bằng ngươi!” Nhìn Lưu Giai bị hành hạ thê thảm, Lâm Phong ngoại trừ đau lòng vẫn là đau lòng. Món nợ này nhất định phải trả.

“Xem ra, ngươi là không muốn thả Thi?”

“Ít lời vô nghĩa.”

Lấy tốc độ nhanh như chớp, Lâm Phong đem Thành Khang kéo ra ngoài đình, lúc định tung một chưởng, Thành Khang bắt đầu phản kích.

Hai hùng gặp nhau, trong lúc nhất thời khó phân cao thấp, qua lại một vòng, song phương đều bị tổn thương.

 

 

40

 

 

“Ngươi rốt cuộc có thả Thi hay không?!” Thành Khang xoa xoa tơ máu bên khoé miệng.

“Thi đã chết rồi!” Cảm thấy không tất yếu giấu diếm chi nữa, Lâm Phong hào phóng nói cho Thành Khang về tung tích của Thi mà gã rất muốn biết.

“Ngươi nói lung tung. Xem ra, hôm nay không đem ngươi giết, ta sẽ không thể lại nhìn thấy Thi!” Thành Khang ra chiêu đều tàn độc, công kích vào nơi yếu hại của Lâm Phong, hơn nữa không chút lưu tình.

Lâm Phong cũng không yếu thế, phòng thủ đồng thời không quên công kích. Chức vị tướng quân của y cũng không phải để làm kiểng. Một cái phản thủ, liền đánh trúng bụng Thành Khang.

Thành Khang thối lui mấy bước, dưới chân lảo đảo, thân thể ngã về phía sau, mất đi cân bằng. Lâm Phong thừa thắng xông lên, một chưởng, trúng. Thành Khang liền hộc máu. Lâm Phong thấy vậy mới thoáng giải hận.

“Khụ! Khụ!” So vài hiệp, Thành Khang đã rơi vào thế hạ phong.

Đem tay Thành Khang bẻ ngược ra phía sau, cố định.” Ngươi nếu còn dám đụng đến một sợi tóc của Giai, ta lập tức giết ngươi.”

“Ngươi thúi lắm! Ngươi nếu không đem Thi thả ra, xem ta có đem tên kia đánh đến chết hay không.”

Điều chỉnh vị trí của nam nhân, Lâm Phong liền cho gã một cái tát.

“Ta thấy ngươi còn rất mạnh miệng.”

“Mạnh miệng là vô dụng ! Thi đã chết rồi!”

“Hừ, ta sẽ tin ngươi?”

“Vào ngày Thánh Thượng tứ hôn, cũng chính là ngày ngươi đại hôn, nàng nhảy núi, chính là bên vách núi này.”

“Nhảy núi, ngươi nói dối, đang tốt đẹp nàng sao phải nhảy núi chứ?” Xoay người, giãy dụa, nhưng không có cách nào thoát khỏi tay Lâm Phong.

“Ta hôm nay muốn ngươi chết rõ ràng.” Lâm Phong chưa từng nghĩ sẽ động thủ. Nếu Thành Khang chết, sẽ rất phiền toái. Đây cũng là nguyên nhân khiến Lâm Phong chậm chạp không xuống tay.

Nhưng nam nhân kia không chút cảm kích, chỉ nghĩ cách phản công.

Thừa dịp Lâm Phong sơ hở, Thành Khang giãy thoát khỏi sự khống chế của Lâm Phong. Phóng tới định bắt lấy cổ Lâm Phong, ai ngờ lỡ trớn, toàn bộ thân thể gã hướng về trước phía, cuối cùng trượt chân, rơi xuống vách núi đen.

Bởi vì lúc hai người quần nhau đã đến bên vách núi rất gần, hơn nữa còn đi lại một ít, bất tri bất giác bọn họ đã gần sát bên cạnh bờ vực. Thành Khang chính là không chú ý tới điểm này mới có thể trượt chân.

Cơ hồ bị lăn xuống vách núi đen Thành Khang may mắn chụp được một gốc cây cứu mạng.

Lâm Phong đi đến vách đá, nhìn Thành Khang.

Thành Khang cũng không có cầu cứu, mà là hỏi:” Ngươi có tìm được thi thể của nàng?”

“Không có.”

“Đúng vậy.” Nam nhân mà, trải qua một hồi đánh nhau, sau khi làm cho tinh lực dùng hết mới có thể bình tĩnh lại. Kỳ thật gã sớm đã hiểu được, cũng biết. Thi quả thật không còn, chỉ là không muốn thừa nhận mà thôi. Vì cho chính mình một lý do tiếp tục sinh tồn. Như bây giờ cũng tốt, có thể cho chính mình một cái cớ để chết. Sống một mình, quả thật là rất thống khổ.

Trầm mặc một lúc.

Thành Khang nhắm mắt lại, buông tay ra, mang theo ý cười mơ hồ nhìn không thấy:” Thi, ta đến đây.”

Không có thở dài, cũng không có đồng tình. Lâm Phong không có dừng lại.

Ôm lấy Lưu Giai, lại một lần nữa xác định hắn cũng không có trở ngại. Lên ngựa, một tay khống chế Liệt Hoả, đi trở về.

Trải qua suốt một ngày một đêm trị liệu, sắc mặt Lưu Giai mới khôi phục bình thường. Lúc hắn tỉnh lại đã qua ngày thứ ba.

“Rất đau.”

“Ta biết.” Lâm Phong vẫn ngồi ở bên cạnh Lưu Giai chờ đợi.

“Ta hiện tại mới biết được, thì ra ngươi là một nam nhân tốt.” Lưu Giai còn chưa thể đi lại, hắn nằm ở trên giường, bắt lấy tay Lâm Phong đùa bỡn, cùng y nói chuyện phiếm.

“Ta đương nhiên là nam nhân tốt.” Vuốt má Lưu Giai, làm bạn, vì hắn giải buồn.

“Ngày đó, hắn đem ta áp đảo, sau khi cắt quần áo của ta liền phát cuồng. Khi đó, hắn vô cùng giận dữ. Hoá ra hắn rất bạo lực, không nói hai lời liền đánh. Nhớ rõ lúc ngươi biết sự thật cũng chỉ mắng ta hai câu. Ngày hôm sau liền không có chuyện gì. Xem ra, khí độ của ngươi thật là rất lớn. Ta còn nói ngươi là nam nhân keo kiệt nữa chứ.”

Nằm lên trên người Lưu Giai.“Không biết xương cốt của ta có bị gãy hay không, ta toàn thân cao thấp đều rất đau.”

“Không có chuyện gì, đại phu nói đều là ngoại thương, bởi vì hằn trên da, cho nên có vẻ đau. Chỉ cần ngủ nửa tháng sẽ lành hết.”

“A, phải nửa tháng sao? Vậy sẽ rất buồn.”

“Ta sẽ cùng ngươi.”

“Phong…… Thật xin lỗi.”

“Hử?”

“Ta một mình đi ra ngoài.” Lưu Giai ôm lấy đầu Lâm Phong.

“Ngươi có biết là tốt rồi, món nợ này về sau sẽ tính, ngươi hiện tại chỉ để ý dưỡng thương là được rồi.”

“Phong.”

“Lại làm sao vậy?”

“Ngươi rất nặng. Ta muốn rời giường.”

“Không được. Đại phu nói ngươi còn chưa thể rời giường.”

“A, ta đây phải ăn cơm cùng tắm rửa như thế nào?”

“Ăn cơm, đương nhiên là ta đúc cho ngươi. Về phần tắm rửa, ngươi đã không thể động, đương nhiên là ta đến giúp ngươi.”

“Không cần.”

“Ngươi không cần theo ta khách khí.”

Tuy rằng là phòng bệnh, nhưng không khí lại chẳng ảm đạm chút nào.

About giangthuy1402

Giới hạn của tình yêu là yêu không giới hạn!

5 responses »

  1. đã mất tem😦 Thanks pạn đã edit nha🙂

    Trả lời
  2. ta rat mong co cai phien ngoai ve anh thanh va chi thi o noi bi ngan.

    Trả lời
  3. Cảm thấy tội tội cp Thi, tại đây k phải ngôn tình

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: