RSS Feed

Nam thê (37, 38)

37

 

 

Sáng sớm hai người mới về nhà.

Sau đó là một khoảng thời gian thật bình thản. Ban ngày, Lâm Phong sẽ mang Lưu Giai cùng đi quân doanh. Được Mã Liệt chiếu cố, thật thuận tiện cho Lâm Phong “làm mưa làm gió”. Buổi tối, hai người sẽ ở trên giường phân cao thấp, quyết định đêm nay ai ở mặt trên.

Đây là buổi sáng ngày thứ năm bọn họ về nhà.

“Giai, còn chưa rời giường?”

“Đều tại ngươi, ngươi còn dám bảo ta rời giường.” Lưu Giai không có chút tự giác muốn rời giường.

Sờ sờ đầu Lưu Giai, đáp:“Vâng, vâng, vâng, đều là lỗi của ta, vậy hôm nay ngươi cứ ngủ ngon một ngày, ta sẽ một mình hồi quân doanh.”

“Ta hiện tại cho dù muốn đi, cũng đi không được.” Cho Lâm Phong một quyền, nhưng tay vừa giơ lên đã bị chụp lại.

Hơi chút nâng lên cằm Lưu Giai, cho hắn một cái khẽ hôn.

“Ta đi đây.”

“Ừ.”

Lúc mới bị hôn, Lưu Giai luôn cảm thấy ngượng ngùng. Một thời gian sau, cũng thành thói quen, liền đem nó trở thành một điều tất yếu trong cuộc sống.

Lâm Phong đi chưa được bao lâu, Tiểu Thuý liền tiến vào dọn dẹp.

Sở dĩ lưu lại Tiểu Thuý, là vì nàng quả thật không có chỗ dung thân, một cô gái vô gia cư tại thế giới này quả  là không dễ dàng.

Vừa nhìn thấy Tiểu Thuý tiến vào, còn ngủ ở trên giường Lưu Giai đã nói:” Tiểu Thuý, hôm nay không cần dọn dẹp đâu, vẫn còn sạch sẽ lắm.”

Nhìn trái nhìn phải, Tiểu Thuý vội vàng đi đến bên cạnh Lưu Giai, quỳ xuống:” Tiểu thư, cầu ngươi đi gặp Thành Khang thiếu gia một lần đi.”

“A, vì sao lại đột nhiên nói như vậy?”

Mang một chút khóc nức nở, Tiểu Thuý nói:” Tiểu thư, Thành Khang thiếu gia bị bệnh, đã mấy ngày nay không ăn gì cả, cũng không chịu uống thuốc.”

“Nhưng… Như vậy……” Lưu Giai khó xử.

“Tiểu thư, ta biết ngươi hiện tại nhớ không nổi Khang thiếu gia là ai, nhưng thiếu gia bệnh rất nặng, trong miệng lúc nào cũng gọi tên của tiểu thư, tiểu thư đi nhìn thiếu gia một cái đi.” Nói đến đây, Tiểu Thuý thật đúng là bật khóc.

Vừa nhìn thấy con gái khóc, Lưu Giai liền lúng túng. Hắn ngồi dậy, muốn kéo Tiểu Thuý, nhưng lại không biết phải an ủi như thế nào, nên chỉ yên lặng nhìn nàng.

Biết Lưu Giai có chút mềm lòng, Tiểu Thuý đứng lên, kéo Lưu Giai định giúp hắn thay quần áo.

“Này! Tiểu Thuý, ngươi muốn làm cái gì?!”

“Tiểu thư, cầu ngươi đi gặp thiếu gia một mặt. Còn tiếp tục như vậy, thiếu gia thật sự sẽ bệnh chết mất.”

Vẫn cảm thấy nam nhân kia thật đáng thương, trong lòng cũng có một ít áy náy, cho rằng gã rơi vào “thảm cảnh” như vậy ít nhiều cùng chính mình có liên quan. Liền động lòng trắc ẩn. Tiếp nhận quần áo trong tay Tiểu Thuý mặc vào,” Cũng nên gặp mặt một lần đi.”

“Đúng vậy! Chỉ cần tiểu thư nguyện ý đi, thiếu gia nhất định sẽ chịu uống thuốc.” Tiểu Thuý vui mừng.

“Hắn như vậy đã mấy ngày rồi?” Nói thật ra, Lưu Giai cũng có chút để ý người kia.

“Đã muốn vài ngày.” Tiểu Thuý xoa xoa khoé mắt.

Chẳng lẽ định khóc nữa sao? Lưu Giai sợ hãi, không nói thêm gì nữa.

Nhìn thấy Lưu Giai cũng không có ý phản đối, Tiểu Thuý kéo Lưu Giai đi ra ngoài,” Tiểu thư, kiệu đã chờ ở bên ngoài, thỉnh tiểu thư đi nhanh về nhanh.”

“Ê, làm gì gấp gáp quá vậy?!”

Chưa từng thấy qua Tiểu Thuý cường thế như vậy, Lưu Giai bị đẩy lên kiệu.

Tuy rằng cảm thấy không nên đi, nhưng cho rằng không thể thấy chết mà không cứu, Lưu Giai không biết làm sao phản đối.

Đẩy ra cửa phòng Thành Khang, thấy bên trong lộn xộn không chịu nổi, cơ hồ không có thứ gì mà còn nguyên vẹn.

“Cũng quá rối loạn đi, sao lại như vậy?”

”Thiếu gia tâm tình không tốt. Đến, tiểu thư, ngươi hãy đi nhìn xem thiếu gia trước.”

Đi đến bên giường, phát hiện người nọ hình như đang ngủ say, hoàn toàn không nhận thấy có người vào phòng.

“Oa! Hắn bẩn quá!” Đó là phản ứng đầu tiên của Lưu Giai khi thấy Thành Khang.

“Thiếu gia mấy ngày nay luôn luôn nằm trên giường, chưa từng rời giường.” Tiểu Thuý giải thích.

Lúc này Thành Khang tóc xoã rối bù, mặt đầy râu, hơn nữa còn đen tuyền.

“Thế hiện tại phải đánh thức hắn, làm cho hắn ngồi dậy ăn cơm sao?” Lưu Giai thuận thế muốn đem Thành Khang lay tỉnh.

Ngăn lại động tác của Lưu Giai, Tiểu Thuý nóng nảy:” Tiểu thư, không bằng cứ cho thiếu gia ngủ như vậy. Tiểu thư trước hết ngồi ở bên giường chờ thiếu gia tỉnh giấc.”

“A. Nếu hắn vẫn không thức, ta đây chẳng phải vẫn chờ đợi? Phong mà đến ta sẽ chết chắc, cuối cùng người lãnh hậu quả nhất định là ta.”

“Nhưng… Nhưng mà…… Tiểu thư cũng không thể……”

“Ân……” Lúc này, người ngủ ở trên giường tựa hồ có động tĩnh.

“Cuối cùng tỉnh.” Lưu Giai vui vẻ.

Người ngủ trên giường bị hai người đến thăm đánh thức. Khi gã vừa mở mắt, người mà gã ngày đêm mong nhớ liền hiện ra ở trước mắt gã.

“Thi!” Thành Khang lập tức khởi động nửa người trên, nhưng rất nhanh liền ngã xuống.

“A, thiếu gia!” Tiểu Thuý lập tức tiến lên cẩn thận đem Thành Khang nâng dậy, còn lót cái chăn dày phía sau lưng gã.

Đẩy tay Tiểu Thuý ra, ngoắc gọi Lưu Giai:” Thi, ngươi đã đến rồi.”

Chịu không nổi chính là nhìn thấy một người đáng thương như thế, mà người này còn là bệnh nhân, Lưu Giai đi đến bên cạnh gã.

“Thi, ngươi là cố ý đến thăm ta?” Thành Khang cười híp mắt.

“Cũng… Coi như là đúng vậy đi.” Lưu Giai ha ha cười.

 

 

 

38

 

 

 

Tiểu Thuý thấy Thành Khang rời giường, lập tức đến phòng bếp lấy thuốc đến, khuyên bảo Thành Khang uống.

“Tướng quân, thỉnh uống đi.”

Không để ý tới Tiểu Thuý, Thành Khang chỉ lo cùng Lưu Giai nói chuyện:”“Thi, ngươi ngồi đi, đứng mãi mỏi chân đó.” Thân là bệnh nhân, bây giờ gã còn lo cho người khác.

Thấy người này căn bản không có ý muốn uống thuốc, Lưu Giai đoạt lấy chén thuốc, đưa tới bên miệng Thành Khang.” Uống nó đi. Bằng không ngươi sẽ bệnh chết thật đó. Nhìn bộ dạng ngươi hiện tại, chẳng còn điểm giống con người nữa.” Lưu Giai rất không khách khí chê Thành Khang một phen.

Thành Khang quay đầu đi, không chịu uống.

“Một đại nam nhân, sao lại giận lẫy như thế chứ? Ngươi đừng có nói với ta là vì ngươi sợ đắng, cho nên mới không dám uống thuốc.”

“Ngươi cũng không để ý tới ta, còn uống làm chi nữa, bệnh chết luôn cho rồi. Ta mà khoẻ lại, ngươi sẽ không đến thăm ta nữa. Ta đây tình nguyện không uống thuốc, bệnh nặng một chút càng tốt.”

Không nghĩ tới người này thật chẳng khác gì đứa bé, Lưu Giai thở dài một hơi. Cầm lấy thìa, múc một muỗng đưa đến bên miệng gã, nói:” Nếu ngươi không uống, ta lập tức rời đi.”

Thành Khang nhìn nhìn Lưu Giai, biểu tình kia không phải là đùa, hé miệng, uống.

“Thi chưa bao giờ đối ta hung như thế.”

“Đây là lúc ngươi nên quên Thi đi. Ta nói với ngươi, ngươi cứ nhớ nàng mãi, chỉ khổ mà thôi.”

“Sao có thể quên chứ, mười mấy năm.”

Thấy nước thuốc trong bát đã vơi gần hết, Lưu Giai cũng không còn gì băn khoăn.

“Ta chẳng những không nhớ rõ ngươi, mà còn đối với ngươi không chút cảm giác gì.” Lưu Giai cho rằng cho người khác ảo tưởng là một loại lỗi, phải phân rõ giới tuyến ngay từ đầu thì sẽ tốt hơn.

Một tay bỏ ra chén thuốc, bắt lấy tay Lưu Giai.

“Ê, ngươi đang định làm cái gì?”

“Họ Lâm rốt cuộc có gì tốt, lúc ngươi đại hôn, ngươi rõ ràng đáp ứng ta mỗi tháng ít nhất phải gặp mặt bốn lần. Nhưng ngươi đại hôn không đến ba tháng, ngươi đã nói là không quen biết ta, tại sao chứ? Ngươi cùng hắn ở chung không đến nửa năm, mà tình nghĩa giữa ta và ngươi không dưới mười năm, tại sao ngươi lại thay lòng đổi dạ? Ngươi thật nhẫn tâm a!” Thành Khang càng nói càng kích động, tay cũng càng ngày càng ra sức.

“Ta không biết. Ngươi buông tay!” Không nghĩ tới người này khí lực lại lớn đến vậy, hối hận vừa rồi nói chuyện quá thật lòng, mà có lẽ ngay từ đầu không nên đến đây.

“Ngươi đã nhẫn tâm như thế, ta cũng sẽ không nhượng bộ nữa. Thi, ta sẽ đối xử tốt với ngươi. Ta luôn yêu thương ngươi, ta sẽ không thay đổi. Chúng ta rời nơi này, đi đến đại mạc, chúng ta có thể bắt đầu cuộc sống mới ở nơi đó.”

“Không đi!”

Đối mặt một người có thực lực mạnh hơn mình rất nhiều, giãy dụa cũng không hề ý nghĩa.

“Ê!” Còn chưa kịp né tránh, Lưu Giai đã bị đánh hôn mê.

Rất đau, trong cơn đau nhức, Lưu Giai mất đi tri giác.

Buổi chiều, lúc Lâm Phong trở lại tướng quân phủ, kỳ quái không thấy Lưu Giai ra nghênh đón. Trở lại phòng cũng không thấy hắn nằm ngủ, tìm toàn bộ nội viện cũng không thấy bóng dáng hắn. Hỏi hết thảy hạ nhân, cũng nói không nhìn thấy phu nhân.

“Một đám phế vật, ta hỏi các ngươi phu nhân đi nơi nào?” Lâm Phong vỗ bàn.

“Tướng quân. Nô tài cả ngày đều không nhìn thấy phu nhân.” Quản gia quỳ trên mặt đất run run trả lời.

“Có ai thấy phu nhân xuất môn?!”

Thị vệ phụ trách canh gác lập tức bị truyền triệu vào.

“Bẩm tướng quân, hôm nay buổi sáng phu nhân ngồi kiệu ra ngoài.” Biết rõ mở miệng sẽ bị mắng, nhưng binh lính không thể không trả lời.

“Sáng nay?”

“Đúng vậy, tướng quân. Sáng nay, phu nhân ngồi kiệu cùng Tiểu Thuý cô nương đi ra ngoài.”

“Các nàng đi nơi nào ?’

Binh lính lập tức quỳ xuống:” Thuộc hạ không có hỏi, cho nên không biết.”

Hối hận không phái thị vệ cho Lưu Giai, cũng không nghĩ tới Lưu Giai lại tự tiện ra ngoài. Trong tình huống chính mình không biết liền ra ngoài, đây vẫn là lần đầu tiên. Y thật lo lắng, hắn sáng sớm liền đi ra ngoài, đến bây giờ còn chưa trở về, cũng không có nhắn lại. Không có khả năng là mê chơi quên thời gian, xem ra là đã xảy ra chuyện. Cố gắng bình tĩnh suy nghĩ, Lâm Phong cho rằng, việc cấp bách là phải biết rõ mục đích mà buổi sáng hôm nay Lưu Giai ra ngoài. Y phát động toàn bộ người trong tướng quân phủ từ trên xuống dưới tìm kiếm, cũng muốn bọn họ đối việc này tuyệt đối giữ bí mật.

About giangthuy1402

Giới hạn của tình yêu là yêu không giới hạn!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: