Dòng thông tin RSS

Tâm thuỷ dao (35)

CHƯƠNG 35

 

 

“Trang chủ! Có người ở Cổ Lộc trấn nói từng nhìn thấy qua một công tử rất giống Lục thiếu gia!”

 

Thủ hạ bên ngoài tìm người cuối cùng đã mang về  tin tức của Đồng Đồng. Đồng Hàm Trứu vừa nghe, suýt chút nữa đánh vỡ chén trà trước mặt hắn.

 

“Người ở đâu? !”

 

“Thuộc hạ mang bức hoạ của Lục thiếu gia hỏi người ở trên trấn, có vị chưởng quầy một hiệu ăn nói lục thiếu gia từng ở chỗ hắn ăn cơm, bị người đánh cắp bạc không có tiền trả, rồi sau đó có người giúp lục thiếu gia trả tiền, mang lục thiếu gia đi cùng. Sau đó thuộc hạ lại hỏi lão bản của mấy gian khách điếm, có người cũng gặp qua lục thiếu gia, nhưng bọn hắn nói lục thiếu gia đã cùng vài người rời khỏi đó, còn mang theo mấy đứa nhỏ.”

 

“Có hỏi rõ ràng bọn họ đi đâu không?” Đồng Hàm Trứu vội hỏi.

 

“Việc này thuộc hạ còn chưa tra được. Bất quá những người đó ở trên trấn mua một chiếc xe ngựa. Thuộc hạ đã cho người đem chiếc xe kia vẽ lại, có người nhìn thấy chiếc xe kia đi về hướng nam. Bọn họ đã đuổi theo, riêng thuộc hạ trở về hướng trang chủ bẩm báo.”

 

“Mang đi lục thiếu gia chính là người nào?” Nghe được “hắn” bị người mang đi, Đồng Hàm Trứu rốt cuộc không thể bình tĩnh.

 

“Bọn họ trong đó có một người kêu Tiểu Tứ, tên còn lại. . . . . . Hình như là Trạng Nguyên. Hai người bọn họ đều kêu một người trong đó là thiếu gia.”

 

“Trạng Nguyên?” Đồng Hàm Trứu nhìn về phía Huống Viên, mang “hắn” đi chính là người của quan gia? Chẳng lẽ là khâm sai mà kinh thành phái ra?

 

“Hàm Trứu, nếu đối phương thực sự là Trạng Nguyên lang, ngươi không cần lo lắng an nguy của Đồng thiếu gia.” Huống Viên nói, bất quá trong lòng lại buồn bực: năm nay không có khoa cử, làm sao có Trạng Nguyên chứ? Năm kia văn võ Trạng Nguyên hiện giờ đã là đại nhân rồi. Còn có người mang Trạng Nguyên đi ra, chính là chức quan gì?

 

Đồng Hàm Trứu lại lạnh nhạt nói: “Trong kinh thành quan gia dưỡng nam thị không ít đâu. Hắn tối hợp sở thích của những người đó. Huống Viên, ta muốn đi tìm hắn, Bích Vân Sơn Trang tạm thời giao cho ngươi lo liệu. Người của Đồng gia, ai dám thừa dịp ta không ở đây mà gây sóng gió, ngươi không cần thông qua ta, nên làm như thế nào liền làm như thế ấy.”

 

Huống Viên gật đầu, hỏi: “Đồng Đan Tú thì sao? Ngươi còn nhốt nàng tại sài phòng sao?”

 

“Đúng! Chờ ta tìm được người trở về thì mới cho nàng ra ngoài.”

 

 

 

 

Hai ngày sau, trời hết mưa. Tiểu Hổ mặc dù đã hạ sốt, nhưng cũng khó mà đi đường xa. Bốn đứa nhỏ trong hai tháng qua cũng chịu không ít cực khổ. Bạch Hãn Triệt cuối cùng quyết định đem bọn nhỏ ở lại chỗ của Quan Vệ, bọn họ sẽ đi tìm Kì U, sau khi tìm được người, sẽ đến đón bọn nhóc. Nguyên bản, Bạch Hãn Triệt cũng muốn đem Đồng Đồng lưu lại, dù sao hắn hiện tại thân mình không thể mệt. Nhưng Đồng Đồng vừa nghe Bạch Hãn Triệt muốn đem hắn lưu lại, mắt to liền tụ đầy lệ, dùng sức lắc đầu, nhất quyết phải đi theo Bạch Hãn Triệt.

 

Trên người Đồng Đồng mang nhiều bí ẩn lắm, hắn cũng không biết thân thể chính mình xảy ra biến hóa gì, Bạch Hãn Triệt không có đối bất luận kẻ nào nói, hắn tính toán tìm cơ hội thích hợp để hỏi Đồng Đồng. Thời điểm lên đường, Bạch Hãn Triệt vẫn quyết định mang theo Đồng Đồng, hắn sợ lúc bọn họ không ở đây, Đồng Đồng xảy ra việc ngoài ý muốn nào đó. Để lại cho Quan Vệ một chút bạc, tuy rằng đối phương không chịu thu, nhưng Bạch Hãn Triệt vẫn đem bạc lưu lại, mang theo Đồng Đồng, đi Ngô gia trang trước.

 

“Bạch đại ca, đó là cái gì? Thật thơm.”

 

Xe ngựa đi tới chợ, ngửi được ven đường một mùi thơm truyền tới, Đồng Đồng muốn nhĩu cả nước miếng.

 

“Đó là mấy xiên thịt nướng. Đồng Đồng, ngươi chưa từng ăn qua?” Tiểu Tứ kinh ngạc, hắn cùng thiếu gia ở trên đường ăn cũng không ít, đáng tiếc là ở kinh thành không có.

 

Đồng Đồng lắc đầu, đôi mắt trông mong nhìn mới về phía quầy bán thịt: “Trang. . . . . . Trong nhà không ai làm. Lúc cha còn sống, không để cho ta ăn mấy thức ăn bên ngoài, nói sẽ làm đau bụng. Cha mất. . . . . .” Đồng Đồng khổ sở hấp hấp cái mũi, “Ta càng không thể ăn.” Chỉ cần không phải đầu bếp thôn trang làm, hắn không thể ăn.

 

Tiểu Tứ đáng thương nhìn Đồng Đồng, hắn cảm thấy Đồng Đồng ở nhà khẳng định bị ngược đãi.

 

“Trạng Nguyên, dừng xe, cho Tiểu Tứ đi mua mấy xiên thịt.” Bạch Hãn Triệt ra tiếng, xe ngựa ngừng, Tiểu Tứ xuống xe thẳng đến sạp bán thịt nướng, ánh mắt Đồng Đồng đều nheo lại vì cười, “Bạch đại ca, cám ơn ngươi.”

 

Chỉ chốc lát sau, Tiểu Tứ đã trở lại, không chỉ mua thịt, còn mua cá nướng, thước cao, rau xanh. . . . . . Một đống thức ăn, tất cả đều là những món Đồng Đồng chưa từng ăn qua, hắn vui mừng như đứa trẻ nhận được quà.

 

“Đồng Đồng, ngươi. . . . . . Trước kia ở nhà, đều ăn cái gì a?” Thấy Đồng Đồng ăn như lang thôn hổ yết, Tiểu Tứ nhịn không được hỏi.

 

Đồng Đồng miệng đầy thịt, nhíu mày nghĩ nghĩ, nuốt xuống, nói: “Điểm tâm có. . . . . . Thang bao, ngư giáo, ba điệp huân thực, hai cái thông bính. . . . . . Bốn điệp ăn sáng, chúc thịt gà, chúc gạo nếp, chúc đậu đỏ cùng. . . . . . Một đĩa hoa quả. Cơm trưa. . . . . .”

 

“Đồng Đồng.” Tiểu Tứ đánh gảy, trừng mắt hỏi, “Điểm tâm của ngươi nhiều như thế sao? Còn vượt qua cả đồ ăn sáng của Hoàng Thượng.”

 

Đồng Đồng áy náy cúi đầu, sau khi đi ra hắn mới biết được điểm tâm của hắn thì ra là nhiều đến vậy. Cơm trưa cùng cơm chiều đủ để nha đầu bọn họ ăn được vài ngày.

 

“Đồng Đồng. . . . . . Ngươi nói ngươi chưa bao giờ ra khỏi gia môn?” Tiểu Tứ cảm thấy bọn họ tựa hồ đã hiểu lầm gì đó rồi.

 

Đồng Đồng gật gật đầu: “Cha nói bên ngoài đều là người xấu. . . . . .sẽ bắt ta đem đi.” Nói xong, trộm liếc mắt một cái nhìn Bạch Hãn Triệt cùng Tiểu Tứ, không có sinh khí, hắn cắn tiếp theo mồm to thịt nướng. Bạch Hãn Triệt cười nhẹ nhàng thở ra, có lẽ sự tình không quá nghiêm trọng như hắn nghĩ đến.

 

Tiểu Tứ thật hồ đồ, nhìn bộ dáng Đồng Đồng cứ nghĩ hắn bị người khi dễ  thật lâu, cuối cùng đã thoát khỏi biển khổ. Nhưng hiện tại xem ra, căn bản không phải như vậy.

 

“Đồng Đồng, có phải cha ngươi đã qua đời hay không, những người khác trong nhà đối với ngươi không tốt, cho nên ngươi liền rời nhà trốn đi?” Tiểu Tứ lớn mật phỏng đoán, liền thấy Đồng Đồng ngừng ăn, đôi con ngươi xuất hiện bọt nước, hắn chụp chân, quả nhiên đã bị đoán trúng rồi.

 

“Đồng Đồng, là ai? Ngươi nói cho chúng ta biết, thiếu gia nhà chúng ta sẽ làm chủ cho ngươi.” Tiểu Tứ lòng đầy căm phẫn hỏi.

 

“Tiểu Tứ.” Bạch Hãn Triệt ra tiếng, hắn làm sao có thể làm chủ được, những lần trước đều là nhờ Vận Tranh cùng Vận Vanh ra mặt.

 

Tiểu Tứ cười hắc hắc, không nói.

 

“Đồng Đồng, nếu ngươi tin tưởng chúng ta, liền đem uỷ khuất của ngươi nói cho ta biết đi. Có lẽ ta hiện tại không giúp được ngươi, nhưng ta sẽ tìm được người có thể giúp được ngươi.”

 

Đồng Đồng chớp chớp đôi mắt thật to, mãn hàm uỷ khuất nhìn về phía Bạch Hãn Triệt, nước mắt bắt đầu rơi xuống: “Bạch đại ca. . . . . . Ta sợ. . . . . . Hắn. . . . . . Hắn thật đáng sợ. . . . . .”

 

“Đồng Đồng, đừng sợ, nói cho Bạch đại ca, xảy ra chuyện gì?”

 

“Hắn. . . . . . Hắn mỗi ngày đều. . . . . . Làm cho ta đau lắm. . . . . . Tam tỷ nói, hắn muốn đem ta. . . . . . Bán cho thát tử. . . . . . Làm vợ. . . . . .”

 

Đồng Đồng sợ hãi ôm lấy Bạch Hãn Triệt khóc lóc kể lể, người kia rất ít khi về nhà, cư nhiên là một người đáng sợ như vậy.

 

 

 

 

“Vận Vanh, chúng ta còn bao lâu nữa mới có thể đuổi tới chỗ Hãn Triệt.”

 

“Đại khái còn phải năm ngày lộ trình.”

 

Bầu trời nổi lên mưa to, Lưu Vận Tranh cùng Lam Vận Vanh không thể không lánh tạm vào trạm dịch trú mưa. Hai người đều thập phần lo lắng.

 

“Một chút trì hoãn, Hãn Triệt ly chúng ta lại càng xa. Chết tiệt lão thiên gia, sớm không mưa trễ không mưa, cố tình lúc đang vội lại tầm tã thế này.”

 

Mưa to không có dấu hiệu dừng lại, Lưu Vận Tranh đứng ngồi không yên.

 

“Chờ mưa nhỏ một chút, chúng ta liền chạy đi. Chỉ cần đuổi tới Hãn Triệt là đến nơi.” Lam Vận Vanh giũ giũ vạt áo ướt đẫm, ngẩng đầu nhìn trời.

 

Lưu Vận Tranh nhíu mi nói: “Không biết Hãn Triệt đi đến nơi nào. Hắn mang theo mấy đứa nhỏ, hẳn là đi không mau. Ta chỉ lo lắng hắn đến vương gia bảo trước một bước so với chúng ta. Theo trên thư Hãn Triệt viết, hắn đối với chuyện bọn nhỏ kia tức giận không nhẹ, khẳng định là muốn nhờ đến ngươi và ta. Cường long nan áp bọn rắn độc, ngươi và ta không ở bên cạnh hắn, ta sợ Hãn Triệt bị thương hại.”

 

Lam Vận Vanh gật đầu, nghĩ nghĩ, nói: “Chúng ta không đi Ngô gia trang, trực tiếp đi vương gia bảo. Ngô gia trang bên kia hẳn là không có sự gì đâu.”

 

“Cũng tốt, chúng ta trực tiếp đi vương gia bảo.” Lưu Vận Tranh lập tức phân phó.

 

 

 

 

 

Nghe Đồng Đồng khóc lóc kể lể xong, Bạch Hãn Triệt cuối cùng biết đứa nhỏ trong bụng Đồng Đồng là của ai. Bạch Hãn Triệt không nghĩ tới là tứ ca của Đồng Đồng, trang chủ hiện tại của Bích Vân Sơn Trang, đối với Đồng Đồng cái gì cũng không hiểu làm ra loại sự tình này, bọn họ chính là thân huynh đệ! Đồng Đồng không biết sinh tử dược là gì, cũng không nhớ rõ Đồng Hàm Trứu có cho hắn nếm qua dược, vậy thì nhất định là Đồng Hàm Trứu đã đặt ở trong cơm hoặc trong nước lừa Đồng Đồng uống. Vấn đề là, nếu đứa nhỏ này thật là của Đồng Hàm Trứu, nhất định không thể được, bởi vì bọn họ là thân huynh đệ, sinh hạ đứa nhỏ này sẽ có vấn đề. Bạch Hãn Triệt trăm điều thắc mắc không sao lý giải được, Đồng Hàm Trứu vì sao phải làm cho Đồng Đồng mang thai đứa nhỏ của y, lại vì sao biết rõ Đồng Đồng đã có bầu còn muốn đem hắn bán cho người khác.

 

Trong xe ngựa im ắng, khóc xong Đồng Đồng đói khát khó nhịn bắt đầu ăn tiếp tục. Nhìn bộ dáng đáng thương của hắn, Bạch Hãn Triệt đột nhiên nghĩ tới chính mình, nghĩ tới hai người kia, không biết vì sao có chút hoảng hốt.

 

Lập tức bỏ ra ý niệm này trong đầu, Bạch Hãn Triệt hỏi: “Đồng Đồng, ngoại trừ đói ra, ngươi còn có mặt nào khác không thoải mái không?”

 

Đồng Đồng trát trát đôi mắt to: “Chỉ thấy đói thôi. Bạch đại ca, ta không phải bị bệnh. . . . . .”

 

Bạch Hãn Triệt lập tức cười trấn an: “Không có, ta chỉ là muốn hỏi một chút thôi. Ngươi đang tuổi lớn, ăn nhiều là chuyện tốt. Chỉ là chúng ta phải đi đường xa, khó tránh khỏi sẽ có thời điểm mệt nhọc, ngươi nếu có chút không thoải mái, nhất định phải nói cho ta biết.”

 

“Ân.” Đồng Đồng rất nhanh ăn xong thịt nướng rồi, lại cầm lấy một khối thước cao, lẩm bẩm nói, “Bạch đại ca, mấy món ăn bên ngoài thật sự ăn ngon lắm. Nhưng cha cùng tứ ca chưa bao giờ cho ta ăn. Có một lần, Nhị tỷ từ bên ngoài lén mang cho ta một bát cháo thịt, ta hiện tại còn nhớ rất rõ, đặc biệt ăn ngon, so với đầu bếp trong trang làm còn hoàn hảo hơn. Kết quả bị tứ ca phát hiện, hắn đem cháo của ta đổ bỏ, còn mắng Nhị tỷ khóc. Ta cũng chỉ mới ăn hai khẩu. Tiếp đến, cha cũng biết, bảo ta sau này không được ăn thứ gì khác ngoài trang.”

 

“Đây là vì sao a?” Tiểu Tứ không hiểu, Quốc Công cũng thường ăn mấy món ngoài cung mà.

 

“Ta cũng không biết.” Đồng Đồng đồng dạng khó hiểu, “Nghe cha nói, trước đây ta nếm qua một lần gì đó bên ngoài, kết quả bụng bị náo loạn thật nhiều ngày, thiếu chút nữa đã chết, cha thấy vậy nên không cho ta ăn nữa. Đối với ta cái gì cũng không nhớ rõ.” Hắn lại nghĩ tới cái người nam nhân kia so với cha còn nghiêm khắc hơn, y hàng năm không trở về nhà, đột nhiên trở lại, so với cha đối hắn còn quản thúc gắt gao nhiều hơn.

 

Tiểu Tứ nhìn nhìn thiếu gia, hắn nghe xong chuyện của Đồng Đồng, cảm thấy có chút gì đó giống giống với thiếu gia a.

 

“Có lẽ. . . . . . Trong chuyện này có hiểu lầm.” Bạch Hãn Triệt không biết đối ai nói, nói nhỏ, rồi mới nhìn về phía ngoài cửa sổ.

About giangthuy1402

Giới hạn của tình yêu là yêu không giới hạn!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: