Dòng thông tin RSS

Tâm thuỷ dao(20)

CHƯƠNG 20

Mãi cho đến khi cột chắc một vòng cuối cùng khối băng vải trắng, khí nghẹn ở ngực Bạch Hãn Triệt mới hô đi ra. Tay không còn nghe theo sự điều khiển mà phát run, tuy rằng một lần lại một lần trấn an chính mình là không phải sợ không phải sợ, nhưng khi nhìn thấy xương bị phơi ra nơi miệng vết thương vẫn làm cho hắn nhịn không được muốn phun hết mọi thứ trong bụng ra.

“Tốt lắm.” Đứng dậy đem vị trí nhường lại cho Triệu đại nương, Bạch Hãn Triệt thối lui đến sau bình phong, phân phó nói, “Triệu đại nương, ngài giúp nàng đổi thân xiêm y sạch sẽ, nếu trên người nàng còn có vết thương nào khác, ngài nói với ta, ta sẽ hướng dẫn ngài cách xử lý.”

“Hảo, thiếu gia, ngươi trước đi ra ngoài hít thở không khí, còn lại giao cho ta đi.” Buông màn, Triệu đại nương cùng mấy lão bà giúp nữ tử thay quần áo, người mà được Bạch Hãn Triệt cứu trở về.

Tiểu Tứ đứng ở cửa, sắc mặt trắng bệch, vẫn cảm thấy có thể ngửi được mùi máu phảng phất. Thấy Bạch Hãn Triệt cước bộ không xong đi ra , hắn vội vàng tiến lên: “Thiếu gia, ngài để cho Triệu đại nương bọn họ lo liệu thì tốt rồi, ngài nhìn sắc mặt của ngài xem, đều trắng bệch không còn chút máu.”

Bạch Hãn Triệt không khí lực trả lời, chỉ nhè nhẹ lắc đầu. Hắn không nghĩ mỗi lần đều đem sự tình giao cho người khác xử lý, để có thể trở nên kiên cường, bước đầu tiên chính là phải dũng cảm, phải can đảm.

“Thiếu gia, ngài uống ngụm rượu để bình tâm lại đi.” Văn Trạng Nguyên cầm một chén rượu đưa tới, “Rượu này khá mạnh, thiếu gia ngài uống chậm một chút.”

Bạch Hãn Triệt nhấp một chút, cảm thấy trong ruột bắt đầu nóng, rồi một ngụm toàn bộ uống xong.

“Cáp. . . . . . Thật nồng, ta chưa bao giờ uống loại rượu nào nóng như thế này.” Cắn một quả mơ, Bạch Hãn Triệt khuôn mặt đều đỏ, ánh mắt cũng phiếm ra nước mắt.

“Rượu trong cung tự nhiên đều là tối tinh khiết và thơm. Rượu này là ta được một vị bằng hữu ở phương Bắc tặng, rất nồng, nhưng khi uống quen sẽ cảm thấy càng uống càng có hương vị.” Lại ngã chén rượu, Văn Trạng Nguyên đưa cho Tiểu Tứ, “Ngươi cũng uống một chén đi, an ủi.”

Tiểu Tứ cầm lấy, đầu tiên là ngửi ngửi, rồi mới ngửa cổ lấy dũng khí uống một hơi.

“A, chết cháy , chết cháy.” Dùng sức hướng miệng quạt lấy quạt để, Tiểu Tứ dốc ngay một bát lớn trà, phun đầu lưỡi nói, “Hảo nồng.”

“Ha ha, không sợ đi.” Nâng bầu rượu lên vai, Văn Trạng Nguyên thấy hai người sắc mặt đều hồng nhuận, lúc này mới cười rộ lên.

Tiểu Tứ gật gật đầu: “Bất quá thật sự không còn sợ như lúc nãy nữa. Đúng không, thiếu gia.”

“Ân, cảm giác tốt hơn nhiều.” Nhìn Văn Trạng Nguyên trên lưng bầu rượu, Bạch Hãn Triệt cầm cái chén trong tay đưa về phía trước, “Trạng Nguyên, cho ta một chén nữa.”

“Thiếu gia?” Tiểu Tứ kinh ngạc nhìn lại.

Văn Trạng Nguyên cũng cởi xuống bầu rượu, mở bình ra: “Thiếu gia, ngài thích uống, liền uống nhiều một chút. Nếu không, buổi tối ta bồi ngài uống rượu? Chúng ta không say không về.”

“Ta tửu lượng không tốt, bất quá, chờ vị cô nương kia thoát hiểm, chúng ta ba người cùng nhau uống rượu.” Uống mới vài chén rượu, Bạch Hãn Triệt đột nhiên có cảm giác như một tráng sĩ sẵn sàng xuất trận, làm cho hắn cảm thấy rất đỗi tân kỳ, cũng rất thoải mái. Không say không về, hắn chưa bao giờ thử qua nên không có gì băn khoăn mà chấp nhận.

“Hảo, thiếu gia, nói như thế xem như đã định rồi nhé.” Văn Trạng Nguyên cũng tự mình ngã một chén.

“Không tồi không tồi, bất quá không uống loại rượu này, chúng ta uống hoa quế nhưỡng đi.” Tiểu Tứ mơ màng liếm liếm môi. Văn Trạng Nguyên gõ đầu hắn một cái: “Tham miêu.”

“Ha hả.” Bạch Hãn Triệt nở nụ cười, trong miệng mùi rượu cay nồng, trong bụng thật nóng, trong lòng vẫn như cũ rất sợ, nhưng mà, hắn thật vui vẻ.

Trở lại phòng, Bạch Hãn Triệt nhu nhu cổ, sáng nay cứu trở về vị cô nương kia mạch tượng rất yếu, trên người có hơn mười chỗ vết thương sâu đến xương, có một chỗ trọng thương ở ngực, nếu không có Triệu đại nương các nàng ở đây, nam nữ thọ thọ bất thân, hắn một người thật đúng là không biết nên xử lý như thế nào. Nếu ngày hôm nay còn không chuyển biến tốt, phải tìm biện pháp khác thôi.

Liễu thị vết thương tuy cũng nặng, nhưng chỉ là xanh tím ứ thương, mặc dù là như vậy còn làm cho hắn thấy kinh hồn táng đảm, hôm nay trên người vị  nữ tử này toàn là vết thương do đao gây ra, chảy máu lênh láng làm cho hắn mê muội, nếu không phải nhớ tới chính mình là một thầy thuốc, hắn nói không chừng đã bỏ chạy đi mất. Ngoài cung thế giới thực sự hung hiểm như thế, điều này hắn cứ nghĩ chính mình vĩnh viễn sẽ không gặp được chuyện này, hiện tại đều hiện ra trước mặt hắn.

“Thiếu gia, ngài đã ngủ chưa?”

Có người gõ cửa, là Văn Trạng Nguyên.

“Không có.” Mở ra cửa, Bạch Hãn Triệt vội hỏi, “Vị cô nương kia tỉnh?”

“Không phải, ” Văn Trạng Nguyên xuất ra một phong thơ, cười nói, “Thiếu gia, đây là tín của trang chủ, cho ngài.”

“Tín của phụ thân? !” Bạch Hãn Triệt kinh hỉ vạn phần, vội vàng tiếp nhận, “Đến khi nào?” Phụ thân cư nhiên gởi thư cho hắn!

“Vừa đây, trang chủ phái người khoái mã mang tới. Thiếu gia, người xem tín đi, ta không quấy rầy ngài.” Thấy Bạch Hãn Triệt cả người đều bị tín hút đi, Văn Trạng Nguyên chạy nhanh rời đi.

“Phụ thân. . . . . .” Đóng cửa lại, Bạch Hãn Triệt đi đến bên cạnh bàn ngồi xuống, cẩn thận vuốt ve giấy viết thư không buông. Không biết phụ thân viết điều gì? Lần trước đọc tín của mình, phụ thân có mất hứng không? Phụ thân thân mình có thoải mái chút nào không? Bạch Hãn Triệt trong đầu toàn là nghi hoặc, nhưng vẫn luyến tiếc mở thư.

Ước chừng qua một khắc, Bạch Hãn Triệt mới lấy tín ra.

“Triệt nhi:

Thu được tín của ngươi, phụ thân thập phần cao hứng, rồi lại vạn phần đau lòng. Đau lòng Triệt nhi chịu nhiều ủy khuất, lại thâm sâu sợ Triệt nhi bên ngoài tâm tình không vui.

Triệt nhi, Vận Tranh và Vận Vanh đối với ngươi làm những việc trước kia, làm cho trái tim phụ thân băng giá, vô luận thích cùng che chở như thế nào, bọn họ phạm đều là đại sai, ngươi tuy nói tha thứ, nhưng những việc như vậy làm sao có thể dễ dàng quên. Triệt nhi, ngươi không trách, ngươi không giận, lại làm cho phụ thân càng thêm đau lòng, khổ sở. Phụ thân nên làm như thế nào mới có thể làm cho Triệt nhi thoải mái nở nụ cười?

Triệt nhi, người không thể tự cao tự đại, lại càng không nên tự coi nhẹ mình. Con ra kinh thành, tự nhiên sẽ có chỗ không khoẻ. Nhưng phụ thân chưa bao giờ hoài nghi sự dũng cảm, kiên cường của con, vì Triệt nhi cũng mang họ Bạch, là đứa con của Bạch gia ta.

Triệt nhi, cái gì gọi là tình, cái gì gọi là yêu, lẫn lộn cũng tốt, rõ ràng cũng thế, chỉ cần nhớ rõ hết thảy đều tùy tâm, không cần suy nghĩ nhiều lắm. Vận Tranh, Vận Vanh như thế nào biến, rồi trở nên như thế nào, đó là việc bọn họ nên lo lắng, Triệt nhi không việc gì phải băn khoăn, không nói đến bọn họ đối với ngươi phạm lỗi, chỉ nói bọn họ là huynh đệ của ngươi, cũng nên yêu ngươi, bảo hộ ngươi.

Triệt nhi, phụ thân chưa bao giờ nghĩ tới cho ngươi rời đi bên người, phụ thân không tha lại càng không nguyện, cho nên Triệt nhi không cần độc thân mới có thể bồi ở bên cạnh phụ thân và hoàng cung tất nhiên là nhà của ngươi.

Triệt nhi, chuyện trước đây nếu không thể phóng tâm, cứ mang mãi trong lòng thì những người yêu ngươi, quan tâm ngươi nếu biết được, sẽ càng vì ngươi mà đau lòng gấp bội. Phụ thân trước kia cho rằng vì tiến cung mà chịu nhục, sau đó xấu hổ không chịu nổi mà suýt nữa phí hoài bản thân, lại làm cho hoàng thúc hoàng bá ngươi tâm lực tiều tụy, cũng suýt nữa mà cùng phụ thân cộng phó hoàng tuyền, nếu đúng như vậy, phụ thân mà mất đi Triệt nhi, sẽ ôm hận chung thân. Triệt nhi, phụ thân rất tin, ngươi sẽ hội ngộ được tình yêu chân chính, mà lại là người thật tình thương ngươi, cho nên không cần vì sai lầm của người khác mà lệnh chính mình khổ sở cả đời.

Triệt nhi, đứa con thật tốt của phụ thân, của ngươi tâm, của ngươi thiện, của ngươi khoan dung, đều là ông trời ban cho ngươi tối quý giá chi tài phú, làm người khác phải ngưỡng mộ, chớ cưỡng cầu chính mình biến thành người khác, đối với ngươi, phụ thân chưa bao giờ thất vọng qua, ngươi là đứa con tốt nhất của phụ thân.

Triệt nhi, ở nhà ngàn ngày đều tốt, ra cửa rồi một ngày cũng khó khăn, tuy có đám người Trạng Nguyên bên cạnh, nhưng phụ thân vẫn như cũ lo lắng. Nếu Triệt nhi rỗi rãnh, mỗi ngày hãy viết một phong thư về nhà. Phụ thân hết thảy mạnh khoẻ, trong bụng hài đồng cũng rất tốt, chớ lo lắng.

Triệt nhi, hãy thư thả, thoải mái mà du sơn vọng thủy, yên tâm mà dạo chơi cho khuây khoả, vô luận con ở nơi nào, phụ thân đều ở kinh thành dõi theo ngươi.

Cha Bạch Tang Vận

Giờ Mùi canh ba ngày thứ bốn mươi tám.”

Xem thư xong, Bạch Hãn Triệt dùng sức sát nước mắt, sợ làm dơ tín, vì để cho hắn giải sầu, phụ thân lại có thể đem những chuyện quá khứ nói với hắn, loại sự tình này phụ thân đã dùng tâm tình như thế nào để viết, lại gửi theo tâm tình như thế nào nói cho hắn biết.

“Phụ thân. . . . . . Ta là. . . . . . Ta là Bạch Hãn Triệt. . . . . . Là phụ thân. . . . . . Là đứa con của phụ thân . . . . . .” Đem tín bảo bối thu hảo, Bạch Hãn Triệt hai tay che lại đôi mắt ướt đẫm, “Không bao giờ nữa. . . . . . Không bao giờ nữa. . . . . . Phụ thân. . . . . .”

Giờ khắc này, Bạch Hãn Triệt bỏ xuống trong lòng nhiều năm gánh nặng, giờ khắc này, ở trong phòng phụ thân, sau khi xem xong thư của phụ thân, hắn không bao giờ hoài nghi thân phận chính mình nữa: hắn là Bạch Hãn Triệt, đứa con của hộ Quốc Công Bạch Tang Vận, đứa con thân sinh.

About giangthuy1402

Giới hạn của tình yêu là yêu không giới hạn!

3 responses »

  1. bạn đúng là con ong chăm chỉ áh ^O^ cố lên thanks nhiều lắm , yêu nàng quá đi. nhưng mà mình vẫn là mong bộ “nhất thưởng tham hoan” nhất ah ^^ .
    mong rằng nàng có thể hảo hảo chiếu cố bộ đó một chút không ^^ , nói vậy thôi chứ quyết định vẩn là ở nàng , ôm cái nào ^^

    Phản hồi
  2. Ta quả là khâm phục nàng. Lần nào vào cũng thấy có chương mới để đọc. Yêu nàng ghê! Cảm ơn nàng nhiều lắm 😀

    Phản hồi
  3. Sao lần nào cũng gặp nữ nhân bị thương te tua vậy, ta đang ngóng gặp anh chàng nào đó tuấn lãng si tình mờ >.<

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: